Vụ thảm sát thuyền chuột: Một cơn ác mộng trên mặt nước Bản chất của sự thật thường chìm sâu dưới lớp bùn lầy của những thứ bị lãng quên. Cô gái tên là Lan, một linh hồn đang vật lộn trong cơn ác mộng của chính mình, chỉ tìm thấy bến đỗ tạm bợ trên một chiếc thuyền chuột cũ kỹ đánh bấc bên bến sông đầm lầy. Không phải là nơi trú ẩn, mà là một cái bẫy hộp sọ bằng gỗ, nơi mùi mốc meo và mùi thuốc lá cũ kỹ quyện với mùi rượu mạnh và sự tồn tại của chính cô – một thứ gì đó rỉ máu và lam lụy. Lan đã đến đây để trốn, trốn khỏi làn sóng thuốc phiện kìm kẹp, trốn khỏi những ánh mắt đầy vô cảm của thành phố. Cô nghĩ rằng sự cô độc tuyệt đối trên chiếc thuyền đang xưa cũ này sẽ là liều thuốc an thần. Cô đã lầm. Trong cơn mơ màng vì cai nghiện, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu rình rập. Ban đầu, đó chỉ là những bóng đen lóe lên ở góc mắt, tiếng động lạo xạo vô hình trong các khoang tối. Rồi, nó hiện thân. Một sinh vật rùng rợn, vừa có dáng người vừa có bộ lông xám bạc, đôi mắt đỏ rực như than hồng, chiếc răng nanh nhọn hoắt thò ra từ bộ mép méo xệch. Nó không nói, nhưng Lan cảm nhận được ý chí của nó – một sự thèm khát nguyên thủy, điên loạn, và một sự quen thuộc kinh hoàng khủng khiếp. Sự xuất hiện của nó trùng với những khoảng trống trong ký ức của Lan, với những cơn đau trong cơ thể như muốn vỡ ra. Nó trở thành một phần trong cuộc sống đơn điệu của cô trên thuyền, một bóng ma phụ họa trong những cơn hoảng loạn. Lan cố gắng chối bỏ, đổ lỗi cho những ảo giác do cai thuốc. Nhưng những người duy nhất biết đến sự tồn tại của cô trên chiếc thuyền chuột – người chủ cũ, lão Hội trưởng phường ngầm đã bán cho cô chiếc thuyền với giá rẻ bèo, và cô gái bán hàng rong nhỏ nhắn thường ghé qua bán thức ăn – họ bắt đầu biến mất. Người chủ cũ, lão ta tối ngày say xỉn, được tìm thấy trong cabin tối om. cái chết của ông không tàn bạo, mà lại cực kỳ quái dị: đôi mắt trợn trừng, cơ thể co rúm như một con chuột bị dọa, trên cổ và lưng là những vết cắn nhỏ nhoi, đầy máu nhưng không chảy nhiều. Gần như không có vết máu ở hiện trường. Cô gái bán hàng rong, thân hình mảnh khảnh, biến mất tăm tích từ chiếc thuyền đối diện. Chỉ còn lại một chiếc khăn quàng cổ có vết bám bẩn màu nâu đỏ, và một mùi tanh hôi khó tả phảng phất. Lan hiểu ra. Sinh vật ấy không chỉ là ảo giác. Nó đang làm sạch những người có liên quan đến cuộc sống của cô trên mặt nước, những người biết cô tồn tại. Mỗi cái chết lại làm sinh vật trở nên rõ rệt hơn một chút, gần cô hơn một bước. Nó bắt đầu xuất hiện ngay trong cabin cô, đứng nhìn cô từ chiếc tủ lạnh cũ kỹ, rình rập phía sau lớp cửa sổ bẩn thỉu. Tiếng lạo xạo bây giờ vang lên ngay dưới sàn gỗ, thứ gì đó đang đào, đục chạy trong lòng thuyền. Thuyền chuột giờ đây không còn là nơi trú ẩn, mà là một cái lồng, một bệ xí, một nơi để sinh sôi và thực hiện ý chí của sinh vật đó. Lan bị kẹt lại, không chỉ với chính mình và liều heroin cuối cùng, mà với một sự theo đuổi được tổ chức bởi một thứ thèm khát nguyên thủy. Nó không cần vũ khí, nó dùng răng, nó dùng sự điên loạn, và nó dùng chính sự cô độc và tội lỗi của Lan như một cái cớ. Mỗi lần Lan cai thuốc, mỗi lần cô đối mặt với ký ức về quá khứ tăm tối, nó lại mạnh lên. Nó chính là bóng tối bên trong cô được tách ra, một sinh vật bẩn thỉu, thông minh và đầy thù hận. Không ai có thể nghe thấy tiếng hét của Lan trên mặt nước vắng lặng. Không ai biết rằng, phía sau bức tường mủn của cabin, một thứ gì đó đang chờ đợi, những chiếc răng sắt nhọn đang mài nghiền trên mặt gỗ, và đôi mắt đỏ kèm theo nhịp thở đứt đoạn của một sinh vật đã tìm thấy con mồi – và một thuyền chuột – của riêng mình. Vụ thảm sát đã bắt đầu từ lâu, và cô là mục tiêu duy nhất còn sót lại trên bản đồ cái chết được vẽ bằng nước bùn và máu tươi.