Trước đây, tên tuổi anh vang xóm giếng vì đôi tay thần sầu, những pha xoay 360 độ khiến cả làng bi-a phải nín thở. Nay, áo hoodie cũ kĩ, chiếc xe máy cộc cằn, chàng “Vua Bóng Đá” lặng lẽ chạy quanh con phố, đặt những chiếc hộp lên bàn thuê, đếm tiền lẻ với đôi mắt đã mất đi ánh lửa. Cuộc đời trôi như một ván cược đã quên khuất. Cho đến hôm đó, một cuộc gọi lạ, một địa chỉ khuất nẻo, một chiếc vali không đề tên. Từ khoảnh khắc chạm vào cánh tay run rẩy của người đàn ông giao vali, anh hiểu: đây không phải chuyến giao hàng thông thường. Đây là số phận được gói gọn trong một quả bi-a trắng tinh. Hắn ta xuất hiện sau đó, trong bóng tối cổng nhà kho, nụ cười lạnh như cọng bi-a. “Về với bàn green felt, Vua ạ. Một ván duy nhất. Thắng, em giữ lại mạng và cả khoản nợ đời này. Thua… thì câu chuyện về thiên tài bi-a năm xửa năm xưa sẽ kết thúc bằng máu trên thảm.” Tiếng động cơ gầm rú phía xa, như bản hùng ca buồn cho một kẻ từng thống lĩnh những quả bi-a. Từng bước, anh bị lôi vào vòng xoáy. Mỗi pha chơi, mỗi cú đánh, không còn là nghệ thuật, mà là dấu chấm hết cho những món nợ chưa trả, những bí mật đã bị chôn vùi. Khi que xiên chạm vào trái bóng, anh mới thấy: những quả bi-a trong quá khứ, những đường đi như thần tiên, giờ chính là những mũi tên chỉ thẳng vào chân tướng đẫm máu của chính mình. Và trên bàn, không còn là bóng, mà là sinh tử.