"Vua Điện Ảnh" - cái tên đầy hứa hẹn ấy không đơn thuần là tác phẩm tôn vinh người đứng sau thảm đỏ, mà là cuộn phim chân thực nhất về máu, mồ hôi và cả… hoàng kim lẫn bi kịch của ông trùm Thiệu Dật Phu. Lấy lịch sử điện ảnh làm bệ phóng, phim giống cú chuyển mình táo bạo khi khắc họa nhân vật Cố Diên Mai (Trương Hàn thủ vai) – chàng trai trẻ dám cầy nát bản đồ truyền thống gia tộc để vẽ nên giấc mơ điện ảnh hoành tráng. Sinh ra dưới mái nhà hát kinh kịch tồn tại cả thế kỷ, hơi thở sân khấu đã ngấm vào Diên Mai từ nhỏ. Nhưng chính ánh đèn chiếu bạc trắng của những thước phim câm đầu tiên tại rạp chiếu bóng góc phố mới khiến trái tim chàng trai trỗi dậy khát vọng cháy rực: biến nhà hát cổ kính thành trụ sở hãng phim lừng danh. Cứ thế, hành trình của “ông trùm điện ảnh tương lai” mở màn bằng những cảnh quay đầy tính biểu tượng: giấy niêm phong nhà hát, lời nguyền “bất hiếu” từ gia tộc, và tiếng máy quay réo rắt như tuyên ngôn cách mạng. Mượn hình tượng Cố Diên Mai đầy bụi bặm phố thị, "Vua Điện Ảnh" trở thành bản hợp xướng xâu chuỗi tinh hoa đắt giá nhất từ cuộc đời Thiệu Dật Phu: từ mánh khóe kinh doanh táo tợn, quy tụ người tài bằng lửa nhiệt huyết, đến màn đổi trắng thay đen khi chuyển thể kinh kịch thành điện ảnh đại chúng. Mỗi góc máy đều thấp thoáng hình ảnh vị “vua không ngai” ấy: một Thiệu Dật Phu trẻ tuổi liều lĩnh, đầy hoài bão trong từng lớp lang dàn dựng, từng quyết định dẫn dắt thị trường. Từ ngữ trau chuốt hay kỹ xảo lộng lẫy chẳng làm nên một vị vua đích thực. "Vua Điện Ảnh" đánh cược vào thứ điện ảnh thấm đẫm mồ hôi trăn trở: những lớp vỡ òa khi đạo cụ hỏng, những đêm trắng mòn mỏi chỉnh âm thanh, hay giây phút níu kéo nhà đầu tư bằng chính... nước mắt. Bởi thứ ngai vàng Diên Mai theo đuổi, giống như Thiệu Dật Phu năm nào, phải đánh đổi bằng mồ hôi đẫm trường quay, bằng trái tim hưng phấn đến rỉ máu trước mỗi thước phim thử nghiệm. Và khi tiếng vỗ tay vang lên nơi rạp chiếu bóng đầu tiên, có lẽ chính Diên Mai cũng không nhận ra mình đã khoác lên người tấm áo choàng "Vua Điện Ảnh" từ bao giờ…