Mưa rào tháng 8 ở Vùng Đất Vàng nặng trĩu như chì, giọt nào giọt nấy đập xuống mũ bảo hiểm cũ của Heejoo đau nhói. Cô đang trượt chân trên con đường đất đỏ dẫn lên mỏ cũ của ông Park, cái ông chủ hầm mỏ bỗng dưng biến mất 3 năm trước cùng 17 triệu won tiền lương của công nhân. Điện thoại rung liên tục từ nãy: biên tập viên hối nộp bài về vụ thất lạc thiết bị y tế ở bệnh viện tỉnh, mẹ gọi báo hóa đơn viện phí tháng này lại tăng thêm 2 triệu. Cô lảo đảo bám vào gốc cây thông mục nát, đất dưới chân bỗng sụt xuống, cô lăn nhào vào một cái hố tối om mà chưa từng có trên bản đồ địa chính. Ngọn lửa từ cái bật lửa rẻ tiền cô mua ở cửa hàng tiện lợi vùng ven run rẩy soi sáng những bao tải vải bố mục nát, vàng óng ánh lộ ra từ những khe rách: không phải vàng thỏi chuẩn hình chữ nhật đâu, là những đồng xu vàng thời Pháp thuộc còn in rõ hình nữ thần tự do, có cái còn dính cả đất sét cũ lấm tấm. Hơi thở Heejoo nghẹn lại. Cô tính nhẩm nhanh: một đồng nặng 8.33 gram, mỗi bao tải chứa tầm 500 đồng, cả cái hố này hắt ra 20 bao tải… 20 triệu đô? 500 tỷ won? Tiền viện phí mẹ chạy thận, học phí em trai muốn học đại học ngành sinh học biển, căn hộ nhỏ ở Seoul cô mơ ước từ hồi 20 tuổi, tất cả hiện ra trước mắt chỉ cách cô vài bước chân. Ban đầu cô định báo cảnh sát ngay, nhưng rồi nhớ lại lời ông hàng xóm ngày xưa: "Vùng Đất Vàng này, vàng không phải là của ai, là của đất, ai lấy sẽ bị đất lấy lại mạng." Tham lam lấn át sợ hãi, cô lấy số của Minho, bạn trai cũ làm cảnh sát khu vực, người từng hứa sẽ cùng cô về hưu ở Jeju, người cô còn giữ chìa khóa nhà mình dù chia tay đã nửa năm, cô nghĩ ít nhất hắn sẽ giúp cô làm thủ tục khai báo đàng hoàng, được chia chác phần trăm theo quy định. Minho đến ngay lập tức với 3 người bạn đồng nghiệp, mắt mở to khi thấy kho vàng, rồi tất cả đều cầm theo túi vải lớn stashed sẵn trong cốp xe. Chưa đầy 10 phút, hầm đã đầy tiếng lôi kéo bao tải, chửi bới vì nặng. Heejoo đang mải gom vài đồng xu vào túi áo thì nghe tiếng búa bẫy đóng ầm ầm vào cửa hầm, chặn lối thoát duy nhất. Minho giơ súng bắn đồ dùng dã ngoại hướng về phía cô, giọng lạnh tanh như đá: "Báo cảnh sát thì mày chết, cái hầm này sập là xong, không ai biết mày lên đây làm gì." Cô đứng chết lặng. Đó là người đàn ông từng cùng cô đi nhặt rác thải nhựa ở bãi biển buổi sáng, từng mua cho cô cà phê hòa tan thêm hai gói đường mỗi khi cô thức đêm viết bài. Giờ hắn nhìn cô như nhìn một vật cản cần dọn đi, như nhìn một trong những túi vàng cần ném bỏ để nhẹ người chạy. Một tên cảnh sát hét lên khi cố di chuyển một bao tải vàng quá sức, làm sập thêm một cái kèo gỗ mục vốn đã ngấm nước mưa cả thập kỷ: "Đéo đủ chỗ cho cả lũ, ném con nhỏ ra ngoài trước!" Cả hầm rung lắc dữ dội, đất đá rơi rào rào. Heejoo lấy hết sức bình sinh nhảy vào khe đá hẹp mà cô nhìn thấy lúc soi đèn ban đầu, bò ngược lên phía trên, đầu gối đập vào đá sắc cắt toạc quần, máu chảy ròng ròng. Cô nghe tiếng súng nổ phía dưới, tiếng la hét, rồi im bặt. Khi cô trồi lên mặt đất bên cạnh bờ sông Thượng, trời đã sáng rõ. Quần áo ướt sũng, chân run rẩy, cô chỉ còn cầm trong tay một đồng xu vàng nhỏ xíu, còn lại đều rơi lại trong hầm. Nhưng phía sau, tiếng chó sủa vang lên, Minho và tên còn lại đang đuổi theo, tay cầm dao rựa cứa vào thân cây ven đường. Cô lội qua sông nước lạnh buốt tê người, ngâm mình dưới những bụi lau sậy cao ngang đầu, nhìn họ đi qua cách mình chưa đầy 2 mét. Cái lạnh làm cô chuột rút, nhưng cô không dám hé răng vì sợ kẹt nước. Khi trời tối lại, cô mới dám bò lên bờ, trốn trong một cái hang cũ của người đi rừng, dùng lá cây sấy khô vết thương. Cô nhận ra: kho vàng khổng lồ đó không phải lộc trời cho, là cái bẫy. Lòng tham của chính cô đã dẫn cô vào đây, sự phản bội của Minho đã đẩy cô vào đường cùng, giờ cô sống sót được là nhờ cái khe đá hẹp kia, chứ không phải vì vàng. Sáng hôm sau, cô đi bộ ra đường lớn, dù vẫn còn nghe tiếng xe máy rồ ga phía sau. Cô nắm chặt đồng xu vàng trong túi, biết rằng cuộc chiến sinh tồn này chưa kết thúc, và Vùng Đất Vàng vẫn sẽ nuốt chửng bao người nữa vì cái kho báu đang nằm sâu dưới lòng đất, chờ kẻ tham lam bước tới.