Cánh cửa gỗ sồi khép lại sau lưng Edie nặng đến mức cô tưởng như vừa bước qua một ranh giới vô hình. Trên bàn tiếp khách là hợp đồng thuê dịch vụ dày mười hai trang, bút ký mực đen và mức lương khiến cô phải nuốt nước bọt. Nhưng tiền không mua được sự yên tâm. Không khí trong căn biệt thự đặc quánh mùi sáp ong, trầm hương lâu năm và thứ gì đó chua nhẹ, như thuốc tây để quá hạn. Edie không phải người dễ tin vào vẻ ngoài. Cô làm nghề chăm sóc đủ lâu để biết rằng sự giàu có càng kín đáo, càng dễ che giấu những vết nứt.

Eleanor ngồi trên chiếc ghế bành da nứt nhẹ ở mép, tay run nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự tỉnh táo sắc lạnh. Bà cười, rót trà, hỏi Edie về quê nhà với giọng ấm áp đến mức cô suýt tin thật. Nhưng những kẽ hở hiện ra nhanh hơn một chiếc lá rụng trên thảm len. Viên thuốc huyết áp đổi màu vỏ. Ly nước đêm hôm trước để lại vị đắng trên lưỡi khi Edie thử rins. Lịch tiếp khách bị xé mất ba trang liền mạch. Và cuộc gọi lúc 2 giờ sáng từ số máy không lưu tên, giọng nam trầm đọc một chuỗi số trước khi cắt máy dứt khoát. Không phải người thân. Không phải luật sư thừa kế. Là kẻ đếm ngược.

Edie không gọi cảnh sát. Cô biết giấy tờ và lời khai chỉ là băng dính dán lên vết nứt đang toác rộng. Cô bắt đầu ghi chép bằng bút bi lên mặt sau các tờ hóa đơn: thời gian ra vào của quản gia, dấu giày bùn khô trên bậc cửa phụ, vết xước mới ở ổ khóa tủ thuốc. Mỗi đêm, khi Eleanor ngủ, Edie đi một vòng im lặng, kiểm tra từng cánh cửa, nếm thử từng viên thuốc, đếm nhịp thở của bà cụ qua khe cửa. Cô tự hỏi, không phải để tìm đáp án triết lý, mà để lập bản đồ nghi phạm: Who Could Kill a Sweet Old Lady? Câu hỏi treo lơ lửng như lời cảnh báo viết vội trên tờ giấy nến dán sau ngăn tủ. Không ai trả lời. Chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc đếm lùi.

Không có đồng minh. Quản gia xin nghỉ việc đột xuất. Nhân viên bảo vệ chỉ làm ca ngày. Luật sư đến rồi đi, mang theo phong bì dày và ánh mắt tránh né mỗi khi Edie hỏi về di chúc mới. Cô nhận ra mình không còn là người giúp việc. Cô là chốt chặn cuối cùng. Edie đổi mật khẩu tủ thuốc, giấu bản sao tài liệu trong lớp lót áo khoác, cài camera đồ chơi ở hành lang và nhét bình xịt hơi cay cùng chiếc còi báo động vào túi quần. Khi tiếng bước chân lạ xuất hiện ngoài cửa phòng ngủ lúc rạng sáng, cô không run. Cô đứng dậy, kéo khóa áo, đặt tay lên nắm cửa lạnh ngắt. Kế hoạch của họ có thể hoàn hảo trên giấy. Nhưng giấy không biết đau. Và Edie không định lùi bước.