Simon Williams: diễn viên tài năng nhưng là nỗi ám ảnh của mọi ê-kíp. Kịch bản nào qua tay anh cũng đầy những ghi chú chi chít như bản đồ kho báu, từ cách nhấn nhá một câu thoại đến góc nghiêng 15 độ của chiếc cốc trên bàn. Đạo diễn thì thở dài, biên kịch cau mày, nhưng chẳng ai phủ nhận được sự chuẩn bị tỉ mỉ đến kinh hoàng của anh. Những thước phim như bị bóp nghẹt bởi sự hoàn hảo mà Simon theo đuổi – tưởng là điểm cộng, hóa thành bức tường ngăn anh chạm tới những vai diễn để đời. Cuộc gặp gỡ với Trevor Slattery xảy ra như một pha "đập mặt kính, lấy đồ" ngoài đời thực: tại quán bar tồi ven đường sau buổi casting thảm họa. Trevor, kẻ đóng vai "Mandarin giả" từng khiến cả Marvel dậy sóng, nhìn Simon như thợ săn nhìn con mồi. Giọng điệu đầy chất hài của gã phá tan lớp vỏ cứng của Simon bằng những câu chuyện ngớ ngẩn về thời gian ngồi tù, về những vai diễn "rởm đời" mà cũng đầy máu lửa. "Diễn viên tốt? Tao không biết! Nhưng diễn viên sống sót thì phải học cách vứt kịch bản xuống cống đấy, cậu bạn!" – Trevor vừa cười vừa khịt khịt mũi đỏ lòm sau ly rượu thứ năm. Mối quan hệ của họ là thứ cocktail kỳ lạ pha trộn giữa mentor và kẻ phá bĩnh. Trevor kéo Simon vào những trải nghiệm điên rồ: diễn kịch đường phố cho khán giả là mấy bà bán rau, nhập vai ăn mày trước cửa rạp, thậm chí chơi nhạc rock bằng... chậu nhôm. Mỗi lần Simon căng thẳng định lôi script ra phân tích, Trevor lại chế giễu: "Wonder Man ơi, đời đâu phải phim Marvel có take hai!" – cái biệt danh vớ vẩn ấy cứ thế bám lấy Simon như lời nhắc nhở hãy buông bỏ. Dần dà, sự hỗn độn của Trevor lại chữa lành chứng ám ảnh kiểm soát trong Simon, để lộ ra thứ chất diễn thực thụ vốn bị chôn vùi bấy lâu. Hóa ra, con đường trở thành anh hùng – hay ít nhất là một diễn viên đáng nhớ – bắt đầu từ việc dám để bản thân... diễn dở.