Phim Xác Sống Biết Nói (2016) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: Swiss Army Man
Xem phim Xác Sống Biết Nói có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: ongoing
Năm phát hành: 2016
Thời lượng: 97 phút
Quốc gia:
Âu Mỹ
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Daniel Scheinert
Diễn viên:
Paul Dano, Daniel Radcliffe, Mary Elizabeth Winstead
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Xác Sống Biết Nói 2016
Xác Sống Biết Nói – Tình Bạn Từ Cõi Chết Trên Đảo Hoang
Sóng dữ dội như những ngón tay khổng lồ của Cõi Sự Sự đặc quánh, không ng đừng nhấn mạnh sự tuyệt vọng đang rỉ ra từng tế bào trong cơ thể anh. Mọi thứ chấm dứt. Mọi thứ. Tình yêu tan vỡ như bọt biển vỡ tan dưới mặt nước, ước mơ lớn lao bốc khói mù mịt như tàu chìm, gia đình rời bỏ anh như những con chim di trú... Cái chết. Đó là giải pháp duy nhất, là lối thoát cuối cùng anh có thể nghĩ đến. Chặt chẽ, kiên quyết, anh bước ra khỏi hang đá nhỏ, nơi anh trú ngụ trong vài ngày ngắn ngủi đói khát và hoang mang, ra bãi biển hoang vắng, nơi sóng vỗ lên thành những tiếng gào bi thảm. Cái lạnh của nước biển như muốn đóng băng xương tủy. Anh không bỏ chạy. Anh lắc lư với từng đợt sóng, kéo mình ra xa bờ, vào lòng đại dương mênh mông, cử chỉ nhẹ nhàng, như buông xuôi.
Đó là khi, giữa cơn hỗn loạn của nước và không khí, tay anh vô tình chạm vào thứ gì đó cứng, lạnh lẽo. Không phải đá. Anh giật mình, nỗ lực quay người lại. Hình ảnh hiện ra trước mắt trong sương mù và nước biển: một xác chết, một xác người nam nổi lềnh bềnh, mặt hướng lên trời mờ ảo, nước ngập đến ngực. Khoảnh khắc kinh hoàng tột cùng. Sự tồn tại của nó gần như phá vỡ mọi kế hoạch tự sát của anh. Thay vì chết, anh lại vô tình ôm lấy một cái chết? Sự phẫn nộ tột cùng, sự chán ghét đối với chính số phận méo mó, tàn nhẫn này, khiến anh dùng sức đẩy cái xác xa ra. Nhưng nó cứ lềnh bềnh ngang nhiên trở lại, như một lời ám ảnh không chịu buông. Gì đang xảy ra?
Thì nó nói.
Không phải bằng giọng nói rõ ràng. Không. Là một âm thanh khô khốc, rít lên như gió thổi qua kẽ đá khô cằn, lại như tiếng sột soạt của những cánh cây khô mục nát giữa đêm lạnh giá. Một tiếng thì thầm kỳ dị, lạnh lẽo đến rợn người, nhưng lại vào tai anh. "Đừng... đẩy... ra..." – từng âm tiết như những mảnh vỡ nhỏ li ti, vang lên trong tâm trí anh.
Anh suýt ngã xuống nước vì kinh hoàng. Nói được? Xác chết nói được? Anh quay đầu nhìn, đôi mắt trũng sâu của xác người kia híp lại như một ý niệm, một sự tồn tại vô hình cố gắng tập trung. "Tuổi... thọ... của... con... sâu... biển... đã... hết..." – tiếng thì thầm tiếp tục, thưa thớt, đứt quãng nhưng đầy nghĩa. Nói về cái xác? Hay nói về chính anh? "Tuổi thọ... của... con... sâu... biển..." – ý nghĩ nảy lên trong đầu anh như một tia điện. Anh đang như một con sâu biển nhỏ bé, kiệt sức sắp chết. "Ngờ... ngộ... liền... sinh..." – câu từ đầy nghịch lý nhưng lại chạm vào anh sâu sắc. Ngờ ngộ? Sự ngạc nhiên? Là sự ngạc nhiên khi thấy xác chết nói chuyện? Hay sự ngạc nhiên rằng mình vẫn còn sống?
Một sự thôi thúc không giải thích nổi, một sự mắc kẹt kỳ lạ, khiến anh không thể bỏ đi. Anh lê cái xác lên bãi cát khô ráo. Cái chết không bốc mùi thối hủ như tưởng, mùi của nước biển, cát và một thứ gì đó khó tả như đất mục. Anh bế nó lên, một tay ném qua vai, một tay đỡ chân. Đó là sinh mệnh, một sinh mệnh kỳ lạ, đang nói chuyện với anh. Anh đặt nó vào hang đá sâu hơn, nơi ít nước tràn hơn. Không tự tử nữa. Tối đến, trong bóng tối âm u của đảo, anh ngồi bên cạnh xác chết. Không nói, chỉ lắng nghe. Tiếng thì thầm khô khốc, đứt quãng từ xác chết vang lên không đều. "Khát... Nước... Mưa... Rơi..." Nó chỉ đơn giản, những nhu cầu cơ bản nhất, những thứ anh cũng đang khao khát.
"Tên... gì?" – anh hỏi trong thầm nghĩ, không mong câu trả lời rõ ràng. "Xác... Sống... Biết... Nói..." – tiếng thì thầm trả lại ngay lập tức, như tự nó đã có tên từ lâu. Một cái tên kỳ quặc, gớm ghiếc, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Xác Sống Biết Nói. Anh lặp lại trong đầu. Anh bắt đầu gọi nó bằng cái tên ấy. Mỗi buổi sáng, anh tìm kiếm nước mưa tích tụ trong lá cây, trong lá nứa, cho nó uống trước. Mỗi buổi chiều, anh đi dọc bờ biển, dùng g stick cào ốc, cá rạn. Anh gỡ những con cá nhỏ, đặt ngay bên "miệng" của Xác Sống Biết Nói, dù nó không thể ăn. Anh chỉ làm vậy. Thói quen. Một sự kết nối weirdo, siêu nhiên.
Thời gian trôi trên đảo như một dòng chảy chậm rãi mà uốn lượn. Họ sống cùng nhau, chàng trai sống thật sự, và Xác Sống Biết Nối vẫn là một xác chết, nhưng giờ đây, nó mang một sức sống khác. Sức sống của sự hiện diện, của lắng nghe, của những lời khuyên thăm dò, những chỉ dẫn kỳ lạ từ cõi chết. "Đi... phía... Tây...... nắng... không... cháy... Bãi... đá... có... vỏ... ốc..." – hướng dẫn anh tìm thức ăn. "Ngại...... nắng... cháy... Cát... trắng... mềm......... ngủ... ngon..." – chọn chỗ nghỉ mát. Xác Sống Biết Nói trở thành người bạn thân nhất, người đồng hành kỳ lạ nhất anh từng có. Nó không thể nói chuyện trọn vẹn, nhưng những âm thanh đứt quãng, những từ rời rạc, như những mảnh ghép của bức tranh tương lai, đã trở thành tiếng nói của sự sống trên đảo. Những lời thì thầm của nó như một liều thuốc tiêm slow, hành hạ sự tuyệt vọng trong anh từng ngày. Nó dạy anh rằng sống không chỉ là thở, mà còn là cảm nhận sự hiện diện, dù kỳ quẩn đến đâu, của một thực thể khác bên cạnh.
Một ngày nắng cháy, nhìn ra biển mênh mông, sự thôi thúc trở về bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã sẵn sàng. Anh lên tiếng hỏi Xác Sống Biết Nói, như một nghi thức. "Đi... cùng... em...... Trở... về...... Được... không?" – tiếng thì thầm chậm rãi, như đang cân nhắc, phân tích từng ngọn gió. "Thuyền... không... Nước... sâu......... Lâu... lắm... Đi......... Được..." – câu trả lời không chắc chắn nhưng có sự chấp thuận. Họ bắt đầu công cuộc chuẩn bị. Những cành cây khô được đẽo nhọn. Vải nâu khô lênh đênh được khâu lại. Xác Sống Biết Nói không thể tham gia làm gì, nhưng nó chỉ dẫn anh tìm sự vật, hướng dẫn anh về địa hình. "Gió... Đông... Nam......... Đẩy......... Trôi......... Đi... đúng... hướng..." – nó chỉ vào bầu trời, vào hướng gió, những từ ngữ đơn giản nhưng hiệu quả.
Ngày khởi hành đến. Anh đặt Xác Sống Biết Nói vào một chiếc bè thô sơ, hai người nằm cạnh nhau. Anh nhìn nó – khuôn mặt trũng sâu, đôi mắt như mở ra nhưng không thấy gì. "Cảm... ơn...…… Ngủ... ngon…… Trọn... vẹn..." – những từ cuối cùng nó thì thầm, tiếng khàn đặc hơn, như một lời vĩnh biệt. Anh gật đầu, đẩy bè vào đại dương. Nó không nói nữa. Chỉ nằm yên bên cạnh anh, một chiếc xác lạnh buốt, thành một phần của hành trình kỳ lạ. Sóng lớn ào ạt, gió thổi như muốn xé nát bè gỗ. Nỗi sợ hãi lại quay về. Anh tuyệt vọng nắm chặt các sợi dây, rồi nhớ đến lời thì thầm của Xác Sống Biết Nói: "Ngại... nắng... cháy... Cát trắng... mềm......... Ngủ... ngon......" – một lời hướng dẫn về địa điểm trên đảo. Nhưng giờ, nó không nói gì. Anh thầm gọi tên nó trong đầu: Xác Sống Biết Nơi, nơi đi? Hãy giúp lần cuối đi!
Và một tiếng thì thầm yếu ớt, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết: "Không... sợ...…… Gió... Nam...…… Sâu...…… Trôi…… Đi…... Em…... Sẽ...... Trở...…… Về..." – như một lời trấn an, một lời hứa. Anh thở dài, nhắm mắt lại, nắm chặt bè, để đại dương cuốn đi. Những ngày sau, trong hành trình thê thảm, đói khát mệt mỏi, đôi khi anh chỉ cảm nhận được một cái lạnh buốt vô hình bên cạnh, như sự hiện diện của Xác Sống Biết Nói. Và anh không ngừng kể về nó, về người bạn kỳ lạ đã dạy anh sống trên đảo hoang.
Cuối cùng, một cơn bão dữ dội đánh bè gỗ vào một bờ biển lạ. Anh sống sót, gục ngã trên cát. Người ta tìm thấy anh, thẫn thờ. Năm tháng trôi qua. Anh trở về quê cũ, xây dựng lại cuộc sống. Nhưng trong tâm trí anh, luôn có một hình ảnh: một xác chết không thể ăn, không thể di chuyển, chỉ có thể nói với những tiếng thì thầm khô khốc, đứt quãng. Xác Sống Biết Nói. Người bạn đã dạy anh rằng, giữa cái chết thực sự tuyệt vọng và một sự sống kỳ lạ đến rợn người, có thể tồn tại một tình bạn bí ẩn, một sự gắn kết vô nghĩa mà đầy ý nghĩa. Anh còn nhớ cảm giác cái lạnh vô hình bên cạnh trên bè gỗ, cảm giác một sự hiện diện không thể giải thích bằng khoa học. Xác Sống Biết Nói không đi cùng anh đến nhà, nhưng hình ảnh nó, và bài học kỳ lạ đó về sự sống, đã trở thành một phần máu thịt, không bao giờ rời anh. Nó luôn ở đó, trong đôi mắt anh khi nhìn ra biển mênh mông – một lời nhắc nhở về tình bạn kỳ dị nhất, về hành kỳ lạ từ cõi chết trở về nhà. Sống, trên hết, là một điều kỳ diệu, ngay cả khi nó bắt đầu từ một cái chết biết nói.