Ở góc nhỏ thị trấn Yongsheng bình yên, nơi những tán cọ xòe rộng bóng mát dọc con đường gạch đỏ, chiếc xe buýt mang tên Goethe đã trở thành huyền thoại sống của lũ trẻ trường mẫu giáo Sunshine Forest. Không đơn thuần là phương tiện đưa đón màu vàng rực rỡ ấy còn êm ru chở theo cả những tiếng cười giòn tan mỗi sớm mai. Điều khiến bọn trẻ mắt sáng rỡ lên, không phải chỉ vì bảng led hiện chữ "Goethe" nhấp nháy ngộ nghĩnh, mà bởi chúng biết rõ: mỗi khi gặp rắc rối, người bạn thép này sẽ khiến cả thị trấn trầm trồ. Ngày hôm ấy, khi bài tập toán của cậu bé Minh khiến cả lớp nhăn mặt trước mớ hình khối kỳ lạ, chiếc xe chợt rung lên "oạch oạch" rồi bung ra bàn học di động lấp lánh. Từ khoang chứa đồ, những khối vuông tròn đủ màu nhảy múa theo tiếng nhạc vui tai, tự xếp thành công thức giải đố như có phép thuật. Chưa hết ngạc nhiên, lũ trẻ đã được Goethe phát cho cây bút hologram chiếu đáp án lơ lửng giữa không trung. "Gió ơi đừng thổi mạnh quá - đáp án bay mất rồi!", tiếng cô giáo trẻ vừa dứt, chiếc xe đã khẽ rung rung như cười. Nhưng Goethe không chỉ là gia sư thông thái. Buổi chiều tùng lớp mẫu giáo dã ngoại ven sông, khi con gấu bông của bé Ngọc Hân bất ngờ trôi theo dòng nước, tiếng động cơ gầm gừ đã vang lên đầy kiên quyết. Loạt âm thanchạc chạc vang lên, hai bánh sau xe biến thành mái chèo, cabin mở rộng thành khoang cứu hộ màu cam nổi bật. Chỉ trong ba hơi thở, cánh tay robot đã nắm gọn chú gấu bông ướt sũng - đi kèm với chiếc máy sấy tí hon phun ra những bong bóng xà phòng ngũ sắc. "Này cưng, lần sau nhớ thắt dây an toàn cho bạn ấy nhé!", ánh đèn nheo nháy trên nóc xe như đang trêu đùa. Những câu chuyện như thế cứ thế nối dài tựa những khoang xe lấp lánh. Có đêm mưa bão, Goethe hóa thân thành xe cứu thương đưa bé Tú Anh bị sốt về nhà nhanh hơn cả tốc độ sấm sét. Có buổi sáng tinh mơ, nó biến thành xe quét đường âm thầm dọn đống lá rơi chắn lối vào trường. Lũ trẻ thì thầm nhau: "Goethe có nghìn mắt - nó thấy hết những lúc mình cần!" - và chúng không sai. Chiếc xe ấy chưa bao giờ để cô bé cậu bé nào đợi lâu, cũng chẳng để nỗi lo lắng tồn tại quá ba giây trong đôi mắt trẻ thơ. Mỗi khi hoàng hôn nhuộm vàng góc sân trường, xe buýt Goethe lại trở về dáng vẻ bình thường, lăn bánh êm ru trên con đường gạch đỏ quen thuộc. Nhưng những đứa trẻ Sunshine Forest thì biết rõ: trong lớp vỏ thép kiên cố ấy, trái tim tỏa sáng của người bạn đặc biệt luôn sẵn sàng thức giấc. Chỉ cần một tiếng gọi khẩn cấp, cỗ máy kỳ diệu lại bừng lên sức sống - bởi niềm vui của lũ trẻ, chính là nhiên liệu quý giá nhất.