Căn phòng nằm sâu trong tầng hầm một tòa chung cư cũ ở Warsaw, bóng tối không phải thứ đen kịt chẳng thấy tay, chỉ là ánh đèn huỳnh quang cũ rích treo lơ lửng giữa trần nhà nhấp nháy liên tù tù, cứ mỗi lần chớp tắt lại lộ ra những mảng tường vôi tróc lở, và ở góc tường gần cầu thang còn dán nửa tấm áp phích cũ nhòe mực, dòng chữ in đậm đủ để ai ngồi gần đó cũng đọc được: Yêu là mù quáng: Ba Lan. Có lần ánh đèn tắt hẳn năm giây, khi bật lại thì mọi người đều bảo thoáng thấy một lớp lấp lánh như sương mù mỏng giữa hai chiếc ghế, rồi biến mất ngay tức khắc. Mà kỳ lạ nhất chính là những bức tường vô hình ấy. Anh chàng mặc áo hoodie xám ngồi ghế đầu tiên đã thử đưa tay sang trái, ngón tay chạm vào một thứ sức cản mát lạnh, như đang đẩy một tấm kính không tì vết nhưng chẳng ai nhìn thấy, tách biệt anh hoàn toàn với người đàn ông trung niên ngồi kế bên, dù hai người chỉ cách nhau chưa đầy nửa mét. Mỗi người ngồi trên một chiếc ghế nhựa cũ, xếp thành vòng tròn nhưng không ai chạm được vào ai, chỉ nghe tiếng thở, tiếng sột soạt khi người ta cựa quậy, và mùi bê tông ẩm mốc, mùi thuốc lá tàn dư, mùi nước hoa lavender rẻ tiền phảng phất quanh. Đầu tiên là bà lão tóc bạc chít khăn len dệt thô, giọng khàn đặc vì cảm lạnh: bà nói về căn hộ nhỏ ở ngoại ô, nơi chồng bà mất đã mười năm, bà vẫn để chiếc tách sứ xanh của ông ở bàn ăn, mỗi sáng vẫn pha thêm một cốc trà đen, rồi ngồi nhìn nó nguội dần đến trưa. Rồi đến thanh niên ngón tay dính đầy sơn dầu, cúi đầu nhìn đôi giày canvas rách một góc: cậu kể về cô gái làm việc ở tiệm sách cũ, cậu đã đứng ngoài cửa tiệm cả ba tháng, mỗi ngày mua một cuốn sách cũ chỉ để nhìn cô cười, chưa từng dám nói một lời, cho đến khi tuần trước tiệm đóng cửa, cô ấy đi định cư ở Canada. Rồi người đàn ông đeo kính cận, tay nắm chặt chiếc ví da cũ, nói về đứa con trai mười lăm tuổi đã không nói chuyện với ông nửa năm, chỉ vì ông đã bán đi chiếc đồng hồ đeo tay mà vợ cũ tặng, để lấy tiền trả nợ đầu tư thất bại. Họ đều là người lạ, chưa từng gặp nhau trước đó, thậm chí không biết tên nhau. Những bức tường vô hình tách biệt họ về vị trí, nhưng giọng nói thì tràn qua được, chạm vào những góc khuất mà họ chưa từng kể với ai: nỗi cô đơn ngồi sâu trong lồng ngực, quá khứ với những lựa chọn nuối tiếc, và khát khao được yêu, được ôm ai đó thật chặt, được nghe ai đó nói "anh về rồi" hay "em ở đây mà", mà không cần phải đắn đo, không cần phải nhìn thấy đường đi, như cái câu trên tấm áp phích kia vậy.