Những người tham gia chương trình bắt đầu bằng việc trò chuyện trong các buồng “pod” hoàn toàn tách biệt – mỗi người một phòng, ngăn cách bởi bức tường đặc không thể nhìn xuyên qua, suốt thời gian này họ chỉ được nghe giọng nói của nhau. Không có diện mạo, không có cử chỉ, không có bất cứ chi tiết ngoại hình nào để đánh giá, mọi kết nối đều xây dựng thuần túy qua lời nói: cách đối phương kể về ngày cũ, cách họ cười khi nghe một câu đùa, hay cách họ chia sẻ về nỗi sợ, kỳ vọng cho hôn nhân sau này. Đây chính là cái tên Yêu là mù quáng muốn truyền tải – tình yêu khi chưa vướng bận những định kiến bằng mắt thường. Chỉ khi hai người đã chính thức đồng ý đính hôn, trao nhau chiếc nhẫn cầu hôn mà chưa từng gặp mặt một lần nào, cặp đôi mới được phép gặp trực tiếp lần đầu tiên. Cái khoảnh khắc bức tường giữa hai pod mở ra, hai người nhìn thấy nhau rõ ràng lần đầu tiên sau hàng tuần trò chuyện, luôn là phân đoạn khiến khán giả thắt tim nhất: có người òa khóc vì người ấy y hệt như hình dung trong đầu, có người lại lúng túng vì cảm giác xa lạ vỡ òa khi đối diện người thật. Sau cuộc gặp gỡ ấy, các cặp đôi bước ngay vào giai đoạn thử thách thực tế: chuyển về sống chung trong một căn hộ, cùng nhau lo toan chuyện ăn uống, sinh hoạt hàng ngày – những chuyện nhỏ nhặt chưa từng được nhắc đến trong lúc trò chuyện qua pod lúc này mới lộ ra hết. Sau đó họ còn phải cùng gặp gỡ gia đình hai bên, mà phía gia đình cũng chỉ từng nghe kể về người con dâu/con rể tương lai qua lời kể của con cái mình, chưa từng gặp mặt, nên buổi gặp gỡ nào cũng đầy những căng thẳng, rắc rối thú vị. Mọi bước đi đều hướng tới lễ cưới cuối cùng, nơi mỗi người một lần nữa phải tự quyết định liệu tình cảm xây dựng dựa trên giọng nói ấy có đủ để đi cùng nhau trọn đời. Cấu trúc này được giữ nguyên trên tất cả các phiên bản khác của Yêu là mù quáng trên toàn thế giới, từ bản gốc Mỹ đến các bản Hàn, Nhật, Brazil hay Thái Lan. Dù bối cảnh văn hóa khác nhau, điểm chung lớn nhất của mọi phiên bản vẫn là nhấn mạnh yếu tố “tình yêu mù quáng” vượt qua ngoại hình, địa vị hay điều kiện vật chất – cái “mù” ở đây không phải là mất lý trí, mà là chủ động gạt bỏ những tiêu chuẩn nhìn thấy được để tìm đến kết nối sâu thẳm nhất giữa hai người.