Anh vẫn nhớ cái hôm đầu tiên dắt cậu bé mặc áo thun hình siêu nhân vào lớp, cái hôm mà Solar – người bạn trai của anh – cười tươi như ánh nắng sớm, tay cầm cái bánh kẹo nhỏ, nói với lũ trẻ: “Thầy Pobmek dù có vậy cũng rất dễ thương, các con đừng sợ”. Pobmek lúc ấy chỉ lạnh lùng gật đầu, thầm nghĩ trong bụng rằng những tiếng cheng chanh, những đôi mắt long lanh ướt át, những bàn tay nhỏ xíu níu kéo quần áo… là thứ khiến anh luôn thấy gàn. Thế nhưng anh yêu Solar, yêu đến mức cái ý chí kiên cường ấy trở thành một thứ đủ mạnh để bắc qua mọi rào cản. Anh chấp nhận, bởi với anh, những nụ cười rạng rỡ của Solar, những câu chuyện của anh về từng đứa trẻ trong lớp, về những giấc mơ nhỏ xíu của chúng, chính là cả thế giới. Và anh vẫn tự nhủ: “Yêu thầy bằng cả thế giới, cũng là yêu bằng tất cả những điều Solar yêu”. Rồi cơn bão ập đến, một tai nạn giao thông kinh hoàng. Khi Pobmek đứng cạnh bệnh viện, nghe bác sĩ nói về tổn thương não, về khả năng phục hồi mờ mịt, về những ký ức có thể bị xé mất, anh cảm thấy cả thế giới như chao đảo. Thế rồi Solar tỉnh lại, đôi mắt mở ra trong vô thức. Nhưng gương mặt ấy, giọng nói ấy… dần dần lạ đi. Có những ngày anh hiểu mọi thứ, những ngày anh ôm chầm lấy Pobmek khóc vì xót thương cho một con mèo lạc. Và rồi, rõ rệt nhất, là những ngày anh trở thành “bé Sun” – một cậu bé bảy tuổi, với trí nhớ chỉ còn lại những mảnh ghép của tuổi thơ, với sự bám víu, với những câu hỏi ngô nghê, với nước mắt và cười trong veo như pha lê. Pobmek đón “bé Sun” về nhà, một người đàn ông vốn chỉ quen với sự im lặng trong thư viện, với những bài giảng có tổ chức, bỗng chốc phải sống trong một thế giới lộn xộn của đồ chơi rơi đầy nhà, của những bản nhạc thiếu nhi inh ỏi, của những bữa cơm bắt đầu bằng việc “đánh trận” với muỗng, của những giấc ngủ không bao giờ yên ổn vì những cơn ác mộng nhỏ. Những ngày tháng ấy dường như kéo dài không hồi kết. Pobmek, một thầy giáo tiểu học vốn chưa bao giờ thực sự thích trẻ con, giờ đây phải trở thành cả một vũ trụ xoay quanh một đứa trẻ. Anh thức dậy lúc nào không rõ, vì tiếng khóc, vì câu hỏi “Thầy ơi, hôm nay mây có ăn kẹo không?”. Anh ăn cơm trong vội vã, vừa cắn miếng bánh mì vừa đọc truyện tranh, giọng còn đang khản đặc vì kể lại câu chuyện đã lặp đi lặp lại cả trăm lần. Anh dắt “bé Sun” đến trường – không phải để dạy học, mà để thầy Solar kia, trong cánh tay của người mình yêu, được nhìn thấy một thế giới quen thuộc, dù chỉ là từ xa. Anh dạy cho cậu bé cách gội đầu, cách cất giày vào tủ, cách buộc dây giày – những kỹ năng tưởng chừng đơn giản mà với anh, với “bé Sun”, lại như những cột mốc lớn lao trên một con đường khó nhọc. Có những đêm, khi mọi thứ đã lặng lẽ, khi “bé Sun” ngủ say trên giường nhỏ bên cạnh, Pobmek ngồi lặng trong bóng tối, mắt dán vào kẽ cửa sổ hắt ánh trăng. Anh mệt lử, mệt đến mức từng thớ thịt như muốn tan thành tro bụi. Nhưng trong ngực anh, một điều gì đó vẫn ấm áp, vẫn đập đều đặn. Đó không còn là tình yêu của một người đàn ông với một người đàn ông đã một thời vững vàng. Đó là tình yêu của một người chăm sóc, của một người giữ lấy từng hơi thở, từng nụ cười, từng giọt nước mắt của một tâm hồn đang lạc lối. Anh hiểu ra, yêu Solar bây giờ, là yêu cả phần ký ức đã mất, cả sự bất lực, cả những ngày sắp tới sẽ không bao giờ dễ dàng. Và trong những phút giây tưởng như cùng cực nhất ấy, khi thấy “bé Sun” cười thật tươi vì được phe phẩy một chiếc lá trên mặt nước, hay khi cậu bé ôm chầm lấy anh và thì thầm “Thầy Pobmek là người tốt nhất”, anh chợt thấy lòng nhẹ bẫng. Anh không còn phải chịu đựng thế giới trẻ con. Anh đang xây dựng một thế giới mới – một thế giới nhỏ bé, đầy hỗn độn, nhưng chỉ có hai người họ, nơi tình yêu được định nghĩa lại bằng sự kiên nhẫn, bằng những bước đi chậm chạp dắt theo, bằng việc dạy một người lớn cách nhìn lại thế giới qua đôi mắt trẻ thơ. Anh vẫn không thích tiếng ồn, vẫn thích sự tĩnh lặng. Nhưng anh học được cách yêu thương qua một tình yêu bất đắc dĩ, qua một nghĩa vụ tưởng chừng như dồn hết sức lực. Và anh biết, với tất cả những mệt mỏi, với tất cả những ngày không có phút nghỉ ngơi, anh vẫn chọn đi tiếp. Bởi Yêu Thầy Bằng Cả Thế Giới lúc này, với anh, không còn là một lời hứa lớn lao dành cho một người đàn ông toàn vẹn. Nó là việc anh làm mỗi ngày: yêu bằng cả thế giới của sự kiên nhẫn, yêu bằng cả thế giới của những điều nhỏ bé và tầm thường, yêu bằng cả thế giới mà anh tin rằng, dù Socio có không bao giờ quay lại, thì “bé Sun” – và cả tình yêu của anh – cũng xứng đáng được nắm giữ, ở một thế giới do chính anh dựng nên từng chút một, giữa dòng đời chẳng mấy dịu dàng.