Đàm Thành lúc này như một mảnh vải bị lửa thiêu đỏ, khói bốc lên từ những hàng nhà đổ nát, tiếng pháo effects loé lên như hơi thở của chiến trường. Những con đường x cũ thường dxì xì của thành phố hiện nay còn chỉ là những vết nứt trong đất, lấm tấm như là những vết sẹo của thời chiến. Ở bên lề thành phố, nơi tiếng xe cộ đã im lặng, một khuôn viên ngoại ô yên tĩnh ẩn mình sau lớp sương mù dày đặc, như thể trái đất đang hít thở sâu để nuôi giữ những Secret که không ai dám phá vỡ. Trong khu vực ấy, ngọn nhà cổ của gia đình Dương đứng im lặng như một Monumento đã chịu bao năm gió bão. Khi Tô Ánh Tuyết bước qua lối vào, những t앙 gỗ cũ kì kì rên rỉ dưới bước chân của cô, mỗi bước như một tiếng thì thầm từ quá khứ. Ngôi nhà rộng lớn, nhưng mái瓦 đã nứt nẻ, tường bùn bám lớp bụi thời gian, và những cửa sổ gỗ móp méo tỏ ra như những mắt deu dái, luôn quan sát những ai dare to bước vào. Bà chủ nhà, một người phụ nữ tóc bạc như sợi băng, luôn mang trên mặt một nụ cười pół mờ, nhưng ánh mắt của cô lóe lên mộtсила gì đó không thể đặt tên – một种 "Ác Niệm" ẩn sâu trong từng nét nhăn, khiến mọi ai đụng vào phải cảm nhận được một luồng lạnh lẽo như băng mà không nguồn. Bên cạnh bà, người quản lý nhà – một người đàn ông lông rậm, lưng uốn lượn như cây dữ – luôn l llevaba tay lắc lư, mắt trợn lên như thể đang lắng nghe những âm thanh chỉ có ông mới слыши, và thỉnh thoảng cũng thì thầm những lời l konuş ngüng ngụp, khiến không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ rồi. Người giúp việc, một cô gái trẻ mà từ khi còn nhỏ đã mất thính giác và capacità phát âm, luôn xuất hiện như một bóng mờ: đôi khi xuất hiện ngay dietro lưng cô Tuyết, đôi khi biến mất trong làn sương mù trước khi cô có thể bắt được її tay. Cô thường đứng im lặng ở góc phòng, tay nắm chặt một cái que tre cũ, mắt trái tròn như hai viên ngọc đen, thấy mọi thứ nhưng không thể nói ra lời gì. Khi đêm xuống, những hiện tượng lạ lùng bắt đầu sviluppu như một bản nhạc đêm khuya không có lời. Một chiếc búp bê gỗ đặt trên kệ gỗ cũ suddenly quay đầu, mắt meestal của búp bê lấp lánh như hai ngọn đèn trong màn đêm tối; một khúc đồng dao, từ trước đây đã bị kín trong ngăn kéo cũ, bất ngờ vang lên một giai điệu run rẩy, làm rung động cả tầng nhà; trong bóng tối dướiบันได, một bé gái tóc długo, đồng thời mỏng manh như sợi tơ, ngồi im lặng chơi trò đan dây với chính mình – từng vòng lụt lụt như những 개의 chỉreal của những kỷ niệm lãng quên; và rồi, những sợi tóc dài, không rõ nguồn gốc, như là những sợi mây mù nhẹ nhàng rơi xuống vai cô Tuyết, mỗi sợi đều mang theo một hơi lạnh như hơi thở của người đã đi. Mỗi điều kiện ấy dường như là một cái mời gọi từ cõi u minh, một tiếng kêu thầm thầm từ những ai đã từng bước chân vào nhà này và không bao giờ có thể ra ngoài. Tô Ánh Tuyết cảm nhận được sự hiện diện của một lực lượng không thấy, một "Ác Niệm" đang l envah từng góc nhà, ngày càng làm mờ ranh giới giữa thực tế và mơ. Cô bắt đầu suy nghĩ: có lẽ chị gái song sinh của cô, người đã biến mất từ letzter thời của chiến tranh, đã từng bước vào ngôi nhà này và đã để lại một phần của mình trong những bóng tối, những tiếng vang, và những hiện tượng kỳ quái ấy. Những suy nghĩ lén lút khiến trái cô Tuyết đau đớn như đang bị đâm nhọn bởi những mảnh gỗ vụn trong sàn nhà. Cô biết rằng mình không chỉ đang tìm kiếm người thân duy nhất của mình nữa – mình cũng đang diventare một phần của trò chơi khủng khiếp mà bà chủ nhà đang bố trí, một trò chơi nơi “thức ăn” không phải là thịt mà là linh hồn, sự sợ hjä và sự tuyệt vọng của những người dám l miejsce làm khách trong ngôi nhà đó. Trong lúc lắng nghe tiếng gió thì thao qua những khe hở của mái瓦, Tô Ánh Tuyết tvrd các bước chân của mình chậm rãi, mỗi bước như một lời nguyện cụt, hy vọng rằng cuối cùng cô sẽ tìm thấy sister mình – và vielleicht, bằng cách nào đó, sẽ thoát khỏi lưới “Ác Niệm” mà nhà cổ này đã thắp lên cho những linh hồn lạc mất. Còn ora, những bóng tối vẫn còn lặng im, đợi chờ một người dám bước vào… và chờ đợi quella chappa cuối cùng mà cô hy vọng sẽ là niềm an ủi thay vì là nỗi đau.