Lời Thiên Thần Nhỏ Năm ấy, trời đổ cơn mưa phùn lạnh giá. Trong góc chợ quê ám khói, thằng Cuội – đứa trẻ sáu tuổi quần xắn lệch tà – cứ đứng chôn chân trước gánh hàng bỏng ngô của người đàn ông lạ. Bàn tay chai sần của ông ta đang vo từng viên ngọt, trên mu bàn tay có vết sẹo hình con rắn cụt đuôi – y hệt cái sẹo mẹ nó kể trong câu chuyện về "người đã bỏ đi..." Người đàn ông cúi xuống, đưa cho Cuội gói bỏng ngô miễn phí. Đôi mắt anh chợt nhíu lại như nhận ra gương mặt bé con na ná mình thuở nhỏ. Mười phút sau, khi Cuội líu ríu chỉ đường về nhà trọ của hai mẹ con, chiếc áo phai màu trên người đàn ông bỗng loang máu – một tên trộm chó đâm lén từ hồi nào. Anh gượng cười: "Ba xuống đây tìm báu vật trời cho rồi..." Những bí mật bị đánh thức trong đêm. Quen nhau ba ngày, người đàn ông bỗng cầm tờ giấy xét nghiệm ADN đến. Máu anh ung dung hòa vào giọt máu thơm mùi cồn của Cuội. Chờ đợi kết quả, anh ngồi thẫn thờ trên chiếc chõng tre ọp ẹp, tai văng vẳng lời bà bói năm xưa: "Máu loãng hơn nước, nhưng nghiệp dày hơn đất. Mày sẽ trả giá vì của trời cho". Căn gác trọ chất đầy thùng carton đựng hàng lậu anh gửi nhờ, cạnh đó là bình tro cốt người vợ cũ bị anh bán độc dược giả hại chết. Chưa bao giờ anh nghĩ "báu vật trời cho" có thể là đứa con hoang ngày nào mình đẩy vào bụng mẹ nó, để rồi nay nó cứu anh khỏi vụ án buôn ma túy khi đau bụng quằn quại vì thức ăn nhiễm độc. Ngày cuối cùng trước phiên tòa, anh ngồi ôm Cuội vào lòng. Đứa trẻ ngửi mùi mồ hôi chua trên áo ba, ngây ngô hỏi: "Sao người ta gọi mình là báu vật trời cho hả ba?". Anh im lặng. Từ lâu anh đã nhầm tưởng báu vật là những gói hàng phi pháp chôn dưới đất, là chiếc xe BMW mua bằng máu. Giờ anh biết mình sai – báu vật đích thực nằm ở đôi tay bé xíu đang nắm chặt ngón tay gầy guộc của anh, ở giọng cười giòn tan mỗi lần anh hứa "ba sẽ về sớm". Anh gục xuống khóc. Trời đổ mưa lần nữa, nhưng lần này mưa rơi từ đôi mắt người sắp mất tự do... Mười năm sau, Cuội đứng trước mộ phần người cha nuôi – ông chủ tiệm bánh từng cưu mang nó. Trong đám tang, một phụ nữ mặt sạm nắng đến đặt bó hoa dại. Bà khẽ thì thào: "Con đã hiểu chưa? Báu vật trời cho không phải thứ ta giữ được. Nó là những điều ta cho đi...". Cuội cầm chiếc hộp thiếc ba để lại – bên trong là tờ giấy xét nghiệm đỏ lòm chữ ÂM TÍNH. Hóa ra "người cha trời cho" đã cứu nó khỏi cảnh mồ côi, chỉ bằng một lời nói dối đẫm máu tim. Nước mắt nó rơi xuống nắp hộp, tan thành chữ "CHA" mờ ảo...