"Bệnh Cuồng Loạn" là một bộ phim hài-chính kịch dựa trên câu chuyện có thật về hai bác sĩ người Anh, Granville và Mortimer, sống trong thời kỳ Victoria. Họ đã áp dụng một phương pháp điều trị khá đặc biệt cho các bệnh nhân nữ của mình, đó là kích thích cơ quan sinh dục nữ bằng tay để chữa trị chứng "bệnh cuồng loạn" - một thuật ngữ được sử dụng vào thời đó để mô tả các triệu chứng như căng thẳng, lo lắng và mất ngủ ở phụ nữ. Quá trình điều trị này đòi hỏi sự kiên nhẫn và kỹ năng của các bác sĩ, vì họ phải sử dụng tay để kích thích cơ quan sinh dục nữ của bệnh nhân cho đến khi đạt được "giải phóng". Tuy nhiên, việc này đã gây ra sự mệt mỏi và căng thẳng cho các bác sĩ, đặc biệt là khi số lượng bệnh nhân tăng lên. Để giải quyết vấn đề này, Granville đã phát minh ra một thiết bị cơ học có thể thực hiện việc kích thích này một cách hiệu quả hơn, đó chính là máy rung. Máy rung đã trở thành một công cụ quan trọng trong việc điều trị chứng "bệnh cuồng loạn" và đã giúp các bác sĩ giảm bớt gánh nặng công việc. Bộ phim "Bệnh Cuồng Loạn" không chỉ là một câu chuyện về sự phát minh ra máy rung, mà còn là một bộ phim về sự khám phá và chấp nhận của xã hội về vấn đề tình dục và sức khỏe phụ nữ. Nó cũng là một bộ phim về sự quan hệ giữa các bác sĩ và bệnh nhân, và cách họ đã cùng nhau tìm ra giải pháp cho một vấn đề phức tạp.