Chim Xanh
Tên khác: Bluebird
Xem phim Chim Xanh có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2014
Thời lượng: 90 Phút
Quốc gia:
Âu Mỹ, Thụy Điển
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
Lance Edmands
Diễn viên:
Amy Morton, John Slattery, Louisa Krause, Emily Meade, Margo Martindale, Adam Driver, Patrick Murney, Parisa Fitz-Henley, J. Kenneth Campbell, Christopher McCann
Chất lượng:
HD Vietsub
Thông tin phim Chim Xanh
Tối tháng Giêng ở Oakhaven, Maine lạnh đến nỗi hơi thở của Lesley đọng thành những hạt băng nhỏ li ti trên khẩu trang vải hoa bà vẫn đeo từ hồi dịch. Bà vừa lái chiếc xe buýt vàng cũ kỹ hết tuyến đường số 7, dọc bờ sông Penobscot, vừa nhẩm tính: còn 3 phút nữa là bà có thể đỗ xe ở bãi đỗ của trường, đi bộ về nhà cách đó 2 dãy phố, nồi hầm thịt bò trên bếp chắc vẫn còn nóng.
Đứa trẻ cuối cùng, cậu bé Timmy mang giày ủng hình gấu, vừa bước xuống bậc thang xe đã hét vọng vào: "Cháu để quên găng tay ở ghế số 12, bà Lesley ơi!" Bà cười, gật đầu, khóa cửa lái, đi dọc lối đi hẹp giữa các hàng ghế nhựa đã sờn. Đó là thói quen kiểm tra cuối cùng của bà suốt 14 năm lái xe buýt trường: không bao giờ rời xe nếu chưa chắc chắn không có đồ của bọn trẻ bị bỏ lại.
Găng tay của Timmy nằm dưới ghế, cạnh một mẩu bánh quy vụn. Bà cúi xuống nhặt, thì nghe thấy tiếng vỗ cánh nhỏ xíu, rột rạt như tiếng giấy lật. Quay lại, bà thấy một con chim xanh đậu trên tay vịn cửa lên xuống phía sau. Lông ngực nó xanh óng ánh, giống hệt màu của những chiếc xe Bluebird bà từng thấy trên danh mục xe buýt mới hồi năm ngoái, chỉ nhỏ hơn lòng bàn tay bà, run rẩy đến mức cái mỏ nhọn hoắt cứ gõ lạch cạch vào thành xe sơn vàng.
Lesley biết chim. Bố bà từng là một người đốn gỗ ở Oakhaven, nghỉ hưu rồi dành cả ngày đi quan sát chim trong khu rừng già phía sau trường tiểu học. Ông dạy bà phân biệt chim xanh bói cá với chim Bluebird phương Đông: chim bói cá mỏ to, lông xanh đậm, còn Bluebird thì ngực xanh nhạt, lông bụng nâu đỏ, chỉ xuất hiện ở Maine vào mùa hè, khi những cánh rừng mở có đủ côn trùng cho chúng ăn. Tháng Giêng này, tuyết phủ dày 2 foot, làm sao con Bluebird này lại ở đây?
Bà khẽ đưa tay ra, sợ làm nó sợ bay ra ngoài lạnh. Con chim không chạy, chỉ nhích lại gần hơn, cái chân nhỏ xíu bám vào ngón tay bà, lạnh buốt. Lesley tháo cái mũ len đan có quả pom-pom đỏ Timmy tặng hồi Giáng sinh năm ngoái, nhẹ nhàng úp nó vào trong mũ, rồi giấu mũ vào trong lớp áo khoác dù dày cộm của bà, nơi còn vương chút hơi ấm từ lò sưởi xe. Bà ngồi xuống ghế lái, chờ con chim ấm lại, định 5 phút nữa sẽ mở cửa cho nó bay đi, chẳng nghĩ ngợi gì hơn.
Nhưng khi bà lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn cho chồng báo về muộn một chút, bà vô tình chụp một bức ảnh con Bluebird đang nằm cuộn tròn trong mũ len, đăng lên nhóm Facebook của thị trấn, chỉ kèm dòng chữ: "Gặp một vị khách nhỏ bất ngờ tối nay, ấm lên chút rồi để nó đi thôi". Bà không biết, bức ảnh đó sẽ lan khắp thị trấn trong vòng 2 tiếng đồng hồ.
Oakhaven đang trong cơn khủng hoảng âm thầm. Công ty gỗ PineCrest đang muốn mua khu rừng già phía sau trường, nơi bọn trẻ hay đi chơi, nơi bố Lesley từng đi quan sát chim, với lý do "rừng đã bị sâu bệnh tàn phá, không còn giá trị bảo tồn, chỉ có thể khai thác gỗ". Hội đồng trường đã lên lịch bỏ phiếu bán đất vào tuần sau, phần lớn người dân đều tin lời PineCrest, vì thị trấn nhỏ này cần việc làm, cần tiền từ thuế của công ty.
Nhưng một người dân tên Martha, từng là kỹ sư lâm nghiệp về hưu, comment dưới bài đăng của Lesley: "Đó là Bluebird phương Đông, chúng chỉ làm tổ ở những khu rừng già mở, có cây chết đứng để làm hốc. Nếu con chim này còn ở đây vào mùa đông, nghĩa là đám sâu bệnh PineCrest nói là láo khoét!" Bài comment đó được chia sẻ 400 lần trong một đêm.
Sáng hôm sau, một phóng viên từ tờ báo địa phương Bangor Daily News đến gặp Lesley. Bà chỉ cười, nói bà chẳng làm gì to tát, chỉ sưởi ấm cho một con chim nhỏ thôi. Nhưng câu chuyện lan rộng: người dân bắt đầu đi vào khu rừng, thấy những hốc chim Bluebird vẫn còn nguyên, thấy những cây thông trắng 100 năm tuổi vẫn đứng sừng sững, không hề bị sâu bệnh. Hội đồng trường phải hoãn cuộc bỏ phiếu. PineCrest gửi người đến kiểm tra, nhưng kết quả của sở bảo tồn động vật hoang dã bang Maine xác nhận: quần thể Bluebird ở khu rừng đó đang phát triển ổn định, khu rừng hoàn toàn khỏe mạnh.
Cuộc biểu tình nhỏ diễn ra trước trụ sở hội đồng thị trấn tuần sau đó. Những người đốn gỗ, vốn tưởng sẽ có việc làm từ PineCrest, cũng đứng cùng hàng với các bà mẹ có con đi học, với Lesley đứng ở hàng đầu, tay cầm tấm biển vẽ hình một con Bluebird nhỏ. Họ không đòi hỏi gì nhiều, chỉ muốn giữ lại khu rừng cho con cháu mình, giữ lại những con chim xanh nhỏ bé đó quay lại mỗi mùa hè.
Cuối cùng, hội đồng thị trấn bỏ phiếu bác bỏ thỏa thuận với PineCrest. Họ dùng quỹ tiết kiệm của thị trấn, cộng với khoản quyên góp từ khắp bang, mua lại khu rừng, đặt tên là "Khu bảo tồn Bluebird", với tấm biển ghi nhớ Lesley và con chim nhỏ tối tháng Giêng đó.
Lesley vẫn lái xe buýt tuyến số 7 mỗi ngày. Bà vẫn giữ thói quen kiểm tra cuối cùng, vẫn để sẵn một hộp kẹo bạc hà trên bảng điều khiển. Tháng Năm năm đó, bà thấy những con Bluebird đầu tiên bay về khu rừng, đậu trên hàng rào bãi đỗ xe trường, hót vang. Bà không bao giờ nghĩ rằng một hành động nhỏ, chỉ là sưởi ấm cho một con chim lạc đàn, lại có thể thay đổi cả một thị trấn. Nhưng Oakhaven đã thay đổi, và tất cả bắt đầu từ một buổi tối tháng Giêng giá rét, từ một con Bluebird nhỏ xíu run rẩy trên tay vịn xe buýt.