Julie bước ra khỏi ga tàu điện ngầm ở Plateau-Mont-Royal, hơi lạnh tháng Mười làm nhăn mặt cô. 5 năm sống ở những ngôi làng nhỏ ở Guatemala, nơi mỗi ngày chỉ nghe tiếng chim hót và tiếng trẻ con chạy đùa giữa những rẫy cà phê, giờ đây Montréal ồn ào, đông đúc làm cô hơi choáng. Chiếc vali cũ kỹ vẫn còn dính chút bùn đất từ vùng cao nguyên Guatemala, cô kéo nó đi qua những con phố đầy lá phong đỏ rụng đầy vỉa hè, đến căn hộ tầng 3 của chị gái Jeanne. Jeanne mở cửa trong chiếc áo ngủ lụa rủ, đôi môi thoa son đỏ chót, sau lưng là tiếng nhạc jazz lèo nhèo từ loa. "Ồ, em về rồi à? Để chị xem nào, gầy hơn hồi đi đấy." Jeanne nói, kéo Julie vào nhà, mùi nước hoa quá ngọt của chị làm cô hơi hắt hơi. Hai chị em không gặp nhau suốt 5 năm, Jeanne vẫn vậy: thích nói dối vô hại—nói dối với chủ nhà là mình là biên tập viên tạp chí thời trang, thực ra chỉ làm bán thời gian ở một cửa hàng quần áo vintage; nói dối với mấy chàng trai mình gặp ở quán bar là mình chưa từng kết hôn, thực ra đã ly hôn hai năm trước. Đạo đức tình dục của Jeanne thì phóng túng từ lâu, chẳng ai trong gia đình lạ gì, nhưng điều khiến Julie ngạc nhiên nhất là chiếc nhẫn kim cương nhỏ xíu trên ngón áp út chị: Jeanne đính hôn với Noël, một anh chàng làm việc tại thư viện lưu trữ thành phố, mà Jeanne vừa cười vừa nói "chán ngấy tình yêu rồi, cứ đính hôn cho xong chuyện, cha mẹ còn đỡ hỏi". Thế nhưng lạ kỳ thay, cặp đính hôn này lại sống tách biệt: Jeanne ở căn hộ Plateau, Noël ở một căn studio nhỏ ở Villeray, cả tuần chẳng gặp nhau, chỉ liên lạc qua những mẩu giấy nhắn dán trên tủ lạnh. Julie nhìn tủ lạnh cũ kỹ trong bếp lần đầu tiên, phủ đầy những chiếc nam châm kỳ cục: có cái hình ngôi sao biển từ chuyến đi Cancun hồi năm ngoái, có cái in logo quán cà phê Jeanne hay lui tới, còn mấy cái nhỏ xíu bằng nam châm đất hiếm thì ghim chặt những mẩu giấy nhắn: "Mua sữa không đường nha" ký tên Noël với nét chữ vuông vức, hay "Tối thứ Sáu đi xem triển lãm không?" ký tên Jeanne với nét chữ lượn sóng kèm hình trái tim nhỏ. Chẳng bao giờ có lời nhắn nào dài hơn hai câu, chẳng bao giờ có bất kỳ cái chạm nào, cứ như họ là hai người lạ sống chung một mạng lưới thông tin vô hồn. Julie thì sao? Cô cũng vỡ mộng về tình yêu từ lâu. Ở Guatemala, cô yêu Mateo, một bác sĩ tình nguyện, tưởng rằng sẽ cùng anh xây dựng cuộc sống ở đó, nào ngờ bắt quả tang anh ngủ với cô bạn cùng phòng của mình ngay trên chiếc đệm nệm họ cùng chung nhau mua. Cô về Montréal với niềm tin rằng tình yêu chỉ là ảo ảnh, là lời nói dối đẹp đẽ người ta tự nhủ để sống qua ngày. Mọi chuyện bắt đầu rối lên vào một buổi chiều thứ Năm. Jeanne lén lút nói với Julie: "Tối nay chị có buổi hòa nhạc với anh chàng nhạc sĩ thổi saxophone đầy đam mê ở quán bar Saint-Denis, nhưng Noël định sang đây ăn tối. Em thay chị đi hẹn hò với hắn nhé? Để hắn không nghi ngờ chị đi đâu, sáng mai chị về ngay, hứa với em." Julie khó chịu nhưng vẫn đồng ý, cô đâu có việc gì làm, mà Noël nhìn chung cũng là một anh chàng hiền lành, chẳng có gì đáng ghét. Thế nhưng Noël, khi biết Julie sẽ đến thay Jeanne, mắt bỗng sáng lên. Anh ta kéo Julie sang một bên, giấu Jeanne, thì thầm: "Thực ra tôi có một người bạn tên Michel, làm nghề sửa radio cổ, tính tình vui vẻ, lại đang tìm người đi xem phim. Tôi muốn mai mối hai người, Jeanne không biết đâu, nó ghét Michel vì tưởng anh ta từng cướp bạn trai của mình hồi đại học." Julie gật đầu, lòng hơi băn khoăn nhưng cũng tò mò. Marie-Ève, bạn thân của Julie từ hồi học trung học, làm bồi bàn ở một quán bar đồng tính nữ gần đó, nghe chuyện tủ lạnh của Jeanne và Noël thì phì cười. "Tụi nó như hai cái máy tự động gửi tin nhắn thôi, chẳng có chút tình người nào. Em thử sửa nội dung mấy cái giấy nhắn đó đi, thêm vài câu flirt nhẹ nhàng, cho tụi nó có chút sinh khí đi. Biết đâu tụi nó lại hâm nóng được mối quan hệ?" Julie lúc đầu do dự, nhưng đêm đó khi Jeanne đi rồi, Noël sang, cô nhìn những mẩu giấy dán bằng nam châm trên tủ lạnh, lấy bút xóa xóa dòng "Mua sữa không đường" của Noël, thay bằng "Nhớ mùi café trên áo anh hôm qua", rồi thay cái lời mời xem triển lãm của Jeanne bằng "Muốn được ôm anh dưới tuyết". Cô cũng thay vị trí mấy cái nam châm, đẩy mẩu giấy của Noël sang gần mẩu của Jeanne hơn, như thể họ đang dần tiến lại gần nhau. Mọi chuyện càng rối hơn khi Julie đi hẹn hò với Michel. Anh này mang theo một túi nhỏ đầy những chiếc nam châm tự làm, vỏ ngoài là đồng cũ, bên trong là nam châm mạnh, anh nói: "Làm radio cổ xong dư nhiều linh kiện, làm nam châm tặng bạn bè cho vui. Cái này anh tặng em nha, để dán ảnh lên tủ lạnh cũng được, dán giấy nhắn cũng cực chắc." Julie nhận chiếc nam châm hình núm xoay radio, bỗng thấy tim mình đập nhanh. Michel kể chuyện sửa radio, chuyện đi câu cá ở sông Saint-Laurent, đôi mắt sáng lên khi nói về những chiếc radio cổ từ thập niên 50, Julie chợt nhận ra: suốt 5 năm qua, cô chưa từng cảm thấy thích thú như vậy với một người đàn ông. Tình yêu, thứ cô tưởng đã chết hẳn, đang bắt đầu nhúc nhích trong lòng cô. Rồi rắc rối xảy ra. Jeanne về sáng hôm sau, thấy mẩu giấy nhắn "Nhớ mùi café trên áo anh hôm qua" dán bằng nam châm đất hiếm, tưởng là Noël viết cho mình, lòng bỗng mềm nhũn, hủy buổi hẹn với nhạc sĩ để ở nhà đợi Noël sang. Trong khi đó Noël thấy mẩu "Muốn được ôm anh dưới tuyết" tưởng Jeanne viết cho mình, cũng hủy buổi mai mối Julie-Michel để về nhà chuẩn bị quà. Hai người gặp nhau ở căn hộ Jeanne, nhìn nhau ngơ ngác, rồi Jeanne mở tủ lạnh lấy nước, phát hiện mấy cái nam châm đã bị di chuyển, giấy nhắn cũng không phải nét chữ của mình. Họ gọi Julie đến, hỏi rõ đầu đuôi, Marie-Ève cũng đi theo, cả đám ngồi trên sàn nhà bếp, nhặt những chiếc nam châm rơi ra khi Jeanne giận dữ đập tay xuống tủ lạnh. Có sự phản bội, có lời nói dối, có ảo ảnh về tình yêu người ta tự dựng lên để bảo vệ trái tim mình. Jeanne thừa nhận cô định lừa Noël để đi với nhạc sĩ, Noël thừa nhận anh ta giấu Jeanne chuyện mai mối Julie và Michel, Julie thừa nhận cô đã sửa giấy nhắn trên tủ lạnh. Thế nhưng giữa những tiếng cãi vã, Michel đột nhiên xuất hiện, anh ta để quên chiếc áo khoác ở quán cà phê gần đó, vừa hay ghé qua lấy. Anh nhìn Julie, mỉm cười: "Em có mang theo chiếc nam châm tôi tặng không? Để tôi dán cái vé xem phim tối nay lên tủ lạnh của em nhé, hẹn em 7 giờ nhé." Julie bỗng chảy nước mắt, cô nhận ra, giữa tất cả những trò chơi tình ái, sự thật và dối trá, tình yêu chân thật vẫn tồn tại. Còn Jeanne và Noël, sau khi nhặt hết những chiếc nam châm vương vãi, nhìn những mẩu giấy nhắn vẫn còn dán chặt trên tủ lạnh, bỗng nhiên nắm tay nhau, chẳng nói chẳng rằng. Cuối cùng, giống như tất cả những câu chuyện tình yêu rắc rối khác, ảo tưởng dẫn đến phản bội, nhưng tình yêu vẫn chiến thắng tất cả.