Chiếu Điện Hoa Khai Chương 1: Ngục Tối Ngục giam dưới lòng đất tịch mịt ánh sáng. Không có cửa sổ, không có ngày đêm, chỉ có mùi ẩm mốc thấm vào từng lỗ chân lông và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần đá rơi xuống mặt nước đen. Ngọc Quỳ ngồi co ro ở góc tối nhất, hai tay ôm chặt đầu gối, ngón tay nứt nẻ vì lạnh và đói. Nàng không nhớ mình bao nhiêu tuổi nữa. Từ khi có ký ức, nàng đã ở đây. Ngục tối này là cả thế giới của nàng — một thế giới không có màu sắc, không có tiếng cười, không có bàn tay nào nắm lấy nàng khi nàng sợ hãi trong đêm. Mỗi ngày, người lạ mang thức ăn xuống. Không nói một lời, không nhìn nàng, chỉ đĩa thức ăn đặt xuống rồi rời đi. Những bữa ăn đôi khi là cơm nguội, đôi khi là bánh mì mốc, đôi khi chỉ là nước trắng. Ngọc Quỳ ăn tất cả, vì nàng biết rằng nếu không ăn thì sẽ chết, và nàng không muốn chết. Nàng không biết mình là ai. Không biết cha mẹ là ai, không biết tại sao mình bị giam ở đây, không biết bên ngoài ngục tối có gì. Nhưng trong đầu nàng luôn có một hình ảnh mờ nhạt — một người phụ nữ, mái tóc dài bay trong gió, mỉm cười với nàng rồi biến mất. Nàng gọi người phụ nữ đó là "tỷ tỷ." Không phải vì nàng nhớ rõ, mà vì đó là ký ức duy nhất nàng có — một ký ức ấm áp giữa bóng tối vô tận. Nàng ôm lấy ký ức đó như ôm lấy ngọn nến cuối cùng trong đêm dài. Cho đến một ngày, người mang thức ăn xuống nói một câu. "Tỷ tỷ ngươi chết rồi." Ngọc Quỳ đứng sữa. Người đó không nhìn nàng, chỉ đặt đĩa thức ăn xuống như mọi ngày, nhưng lần này nàng nghe thấy rõ từng chữ. Tỷ tỷ chết rồi. Tỷ tỷ — người phụ nữ duy nhất từng mỉm cười với nàng — đã chết. Nàng không khóc. Nàng không biết khóc là gì. Nhưng trong lồng ngực nàng, có thứ gì đó vỡ vụn. Không phải vỡ vụn bình thường, mà là vỡ vụn theo kiểu khiến nàng cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đang bị xé toạc từ bên trong. Rồi sức manh Tư Mệnh bùng lên. Nàng không biết nó là gì, chỉ biết rằng trong khoảnh khắc đó, ngục tối bỗng sáng rực. Ánh sáng từ trong cơ thể nàng trào ra, xé toạc bóng đen, nung chảy xiềng xích, làm rung chuyển từng viên đá trên tường. Nàng nhìn xuống bàn tay mình — hai bàn tay gầy gò, xương xẩu — nhưng trong đó đang chứa đựng một sức mạnh mà nàng không thể hiểu nổi. Sức mạnh Tư Mệnh. Nàng không biết nó đến từ đâu, không biết tại sao nó thuộc về nàng. Nhưng nàng biết một điều: với sức mạnh này, nàng sẽ thoát khỏi ngục tối. Và nàng sẽ tìm ra kẻ giết tỷ tỷ. Nàng sẽ báo thù. --- Chương 2: Cửu Thiên Tuế Phong Diệp Cửu Thiên Tuế Phong Diệp đứng trên đỉnh núi, gió thổi tung áo bạc. Hắn là một trong những cao thủ đỉnh cao của giang hồ, người mà cả thiên hạ đều kiêng dè. Không phải vì hắn tàn nhẫn, mà vì hắn quá mạnh. Sức mạnh của hắn đủ để san bằng một ngọn núi, đủ để khiến cả triều đình phải lùi bước. Nhưng hôm nay, hắn đứng đây vì một lý do rất nhỏ. Hắn cảm nhận được sức mạnh Tư Mệnh. Sức mạnh này hiếm đến mức cả giang hồ mấy trăm năm mới xuất hiện một lần. Và nó đang bùng nổ từ phía nam, từ một ngục giam dưới lòng đất mà hắn tưởng đã bị lãng quên. Khi hắn đến nơi, ngục tối đã sụp đổ một nửa. Giữa đống đổ nát, một cô gái trẻ đang đứng. Mái tóc bù xù, áo quần rách nát, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ — nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực, sáng đến mức khiến hắn phải nheo mắt. Đó là Ngọc Quỳ. Nàng nhìn hắn, không sợ hãi, không lùi bước. Chỉ hỏi một câu: "Ngươi là ai?" "Cửu Thiên Tuế Phong Diệp," hắn đáp, giọng bình thản. "Ta đến đây vì ngươi." "Vì ta?" "Vì sức mạnh Tư Mệnh trong ngươi." Hắn nghiêng đầu, đánh giá nàng bằng ánh mắt lạnh lùng. "Sức mạnh này nếu không được khống chế sẽ giết chết chính ngươi. Ta sẽ dạy ngươi cách sử dụng nó." Ngọc Quỳ không tin hắn. Nàng không tin bất kỳ ai. Trong ngục tối, nàng học được một bài học duy nhất: tin tưởng người khác là tự đào mồ chôn mình. Nhưng nàng cũng biết, với sức mạnh Tư Mệnh đang cuồng nộ trong người, nàng không có nhiều lựa chọn. "Ta không cần ngươi dạy," nàng nói, giọng cứng rắn. "Ta chỉ cần ngươi nói cho ta biết — ai giết tỷ tỷ ta?" Phong Diệp im lặng một lúc. "Ngươi không biết tỷ tỷ ngươi là ai?" "Không." "Vậy ngươi cũng không biết ngươi là ai?" Ngọc Quỳ cắn môi. Nàng không biết. Nàng không biết bất cứ điều gì. Nhưng nàng biết rằng nàng phải sống, phải mạnh lên, phải tìm ra sự thật. "Ta sẽ đi theo ngươi," nàng nói cuối cùng. "Nhưng đừng hòng ta tin ngươi." Phong Diệp không nói gì, chỉ quay người bước đi. Ngọc Quỳ theo sau, bước chân run rẩy vì kiệt sức nhưng không chịu ngã. Hai người, một người lạnh lùng không biết tình cảm, một người cứng rắn không biết tin tưởng, bước vào cùng một con đường. --- Chương 3: Nghi Kỵ Những ngày đầu tiên, hai người gần như không nói chuyện. Phong Diệp dạy Ngọc Quỳ cách khống chế sức mạnh Tư Mệnh — cách hơi thở, cách vận khí, cách khiến năng lượng chảy đều trong kinh mạch thay vì cuồng nộ phá hủy cơ thể từ bên trong. Nhưng cách dạy của hắn khắc nghiệt đến mức Ngọc Quỳ tưởng hắn đang cố giết nàng. "Chậm quá," hắn nói khi nàng không thể hoàn thành một động tác. "Nếu trên chiến trường, ngươi đã chết mười lần." "Ta không phải người của ngươi," Ngọc Quỳ đáp, nghiến răng. "Đừng ra lệnh ta." "Ta không ra lệnh. Ta chỉ nói sự thật." Sự thật. Ngọc Quỳ ghét sự thật. Nhưng nàng cũng biết hắn nói đúng. Sức mạnh Tư Mệnh trong người nàng vẫn chưa ổn định, đôi khi bùng lên không kiểm soát được, đôi khi lại tắt ngấm không đáp ứng. Nàng cần hắn, dù nàng không muốn thừa nhận. Còn Phong Diệp, hắn cũng không tin Ngọc Quỳ. Sức mạnh Tư Mệnh là thứ sức mạnh có thể hủy diệt cả một vương triều. Nếu nàng không kiểm soát được, nàng sẽ trở thành một quả bom hẹn giờ. Hắn đưa nàng về bên cạnh không phải vì thương xót, mà vì hắn muốn giám sát, muốn đảm bảo rằng sức mạnh này không rơi vào tay kẻ xấu. Hai người sống trong sự nghi kỵ lẫn nhau. Ngọc Quỳ luôn để ý mọi cử chỉ của Phong Diệp, luôn sẵn sàng phòng thủ. Phong Diệp luôn quan sát sức mạnh Tư Mệnh trong người nàng, luôn sẵn sàng can thiệp nếu cần. Nhưng rồi, dần dần, có thứ gì đó thay đổi. Đêm đó, Ngọc Quỳ nằm mơ thấy ngục tối. Nàng la hét trong mơ, cơ thể co quắp, mồ hôi ướt đẫm. Phong Diệp đang ngồi thiền cách đó không xa, nghe thấy tiếng nàng, mở mắt. Hắn đứng dậy, bước đến bên nàng, ngồi xuống. Không nói gì, chỉ đặt tay lên trán nàng, dùng chút nội lực ấm áp truyền vào, giúp nàng bình tĩnh lại. Khi Ngọc Quỳ tỉnh dậy, nàng thấy Phong Diệp đang ngồi bên cạnh, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. "Ngươi... ngồi đây bao lâu rồi?" nàng hỏi, giọng khàn. "Không lâu." "Ta không cần ngươi lo." "Ta biết." Hắn đứng dậy đi. Nhưng Ngọc Quỳ nhận ra rằng tay hắn vẫn còn ấm — ấm của nội lực hắn truyền cho nàng. Đó là lần đầu tiên trong đời, nàng cảm nhận được sự ấm áp từ người khác. --- Chương 4: Bạo Quân Cùng Độc Hậu Thế giới bên ngoài ngục tối không hề tốt đẹp hơn. Triều đình suy tàn, bạo quân khắp nơi, dân chúng sống trong cảnh ngục lồng. Những tên quan tham cùng tướng quân độc hậu cai trị bằng bạo lực, đàn áp bất kỳ ai dám phản kháng. Ruộng đồng hoang phế, làng mạc đổ nát, trẻ em gầy trơ xương. Ngọc Quỳ đứng trước một ngôi làng bị đốt cháy, nhìn những thi thể nằm la liện trên mặt đất, và cảm thấy sức mạnh Tư Mệnh trong người nàng dâng lên không phải vì tức giận, mà vì đau đớn. "Nhìn thấy chưa?" Phong Diệp đứng sau nàng, giọng lạnh. "Đây là thế giới ngươi muốn báo thù. Nhưng báo thù cho tỷ tỷ ngươi thôi thì chưa đủ. Ngươi cần báo thù cho tất cả những người như nàng." Ngọc Quỳ quay lại nhìn hắn. "Ngươi muốn ta làm gì?" "Đứng lên. Chiến đấu. Cùng ta." Hắn nói "cùng ta" như thể đó là điều đương nhiên. Ngọc Quỳ nhìn hắn, lần đầu tiên không nhìn bằng ánh mắt nghi kỵ, mà bằng ánh mắt của một người đang tìm kiếm đồng minh. "Được," nàng nói. Từ đó, hai người bắt đầu hành động. Phong Diệp là thanh kiếm — sắc bén, chính xác, không thương xót. Hắn lao vào trận địa như cơn bão, hạ gục từng tên bạo quân một. Ngọc Quỳ là sức mạnh Tư Mệnh — bùng nổ, hủy diệt, không thể ngăn cản. Nàng đứng sau lưng hắn, sử dụng sức mạnh để bảo vệ những người yếu thế, để phá vỡ những phòng tuyến kiên cố. Hai người phối hợp ăn ý đến không ngờ. Phong Diệp biết Ngọc Quỳ sẽ bùng nổ ở đâu, nên hắn luôn sắp xếp chiến trận sao cho nàng có không gian. Ngọc Quỳ biết Phong Diệp sẽ xuất hiện ở đâu, nên nàng luôn giữ sức mạnh dồi dào để hỗ trợ hắn khi cần. Nhưng chiến đấu không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Một lần, Ngọc Quỳ bị thương nặng. Sức mạnh Tư Mệnh vượt quá giới hạn, khiến kinh mạch nàng gãy vơi, máu chảy đầy miệng. Phong Diệp ôm nàng, chạy suốt đêm để tìm thầy thuốc, mặt mày tái mét vì lo lắng — dù hắn sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó. "Ngươi... lo cho ta sao?" Ngọc Quỳ hỏi, giọng yếu ớt. "Ta lo cho sức mạnh Tư Mệnh," Phong Diệp đáp. "Nếu ngươi chết, sức mạnh đó sẽ mất." Ngọc Quỳ cười, dù cười cũng đau. "Ngươi nói dối rất tệ." Phong Diệp im lặng, nhưng tay ôm nàng siết chặt hơn. --- Chương 5: Tình Cảm Tình cảm không đến như sấm sét. Nó đến như mưa phùn — nhẹ nhàng, âm thầm, đến khi nhận ra thì đã ướt sũng. Ngọc Quỳ nhận ra mình thay đổi khi nàng bắt đầu quan tâm đến Phong Diệp. Không phải quan tâm kiểu đồng minh, mà là quan tâm kiểu... khác. Nàng lo lắng khi hắn ra ngoài mà không về đúng giờ. Nàng cảm thấy vui khi hắn khen nàng tiến bộ. Nàng giật mình khi hắn đứng gần quá, tim đập nhanh không kiểm soát được. Còn Phong Diệp, hắn nhận ra mình thay đổi khi hắn bắt đầu nhìn Ngọc Quỳ bằng ánh mắt khác. Trước đây, hắn nhìn nàng như nhìn một vũ khí — cần được kiểm soát, cần được giám sát. Nhưng dần dần, hắn bắt đầu nhìn nàng như nhìn một người — một người kiên cường, dũng cảm, đáng được tôn trọng. Và rồi, hắn nhìn nàng như nhìn một người phụ nữ — một người phụ nữ khiến hắn muốn bảo vệ, muốn ở bên cạnh. Đêm khuya, hai người ngồi trên mái nhà, nhìn bầu trời đầy sao. "Ngươi có bao giờ nghĩ đến tương lai không?" Ngọc Quỳ hỏi. "Tương lai gì?" "Khi mọi chuyện kết thúc. Khi bạo quân bị tiêu diệt, khi độc hậu bị trừng phạt. Ngươi sẽ làm gì?" Phong Diệp im lặng một lúc lâu. "Trước đây, ta không nghĩ đến tương lai. Ta chỉ sống từng ngày, chiến đấu từng ngày." Hắn quay sang nhìn nàng. "Nhưng bây giờ, ta nghĩ đến." "Nghĩ đến gì?" "Nghĩ đến một ngày, ngươi không cần chiến đấu nữa. Ngươi có thể sống bình yên, cười nhiều hơn, khóc ít hơn." Ngọc Quỳ cảm thấy mắt mình cay xè. "Ngươi nói như thể ngươi sẽ ở bên ta vậy." "Ta sẽ." Hai chữ đó, nói ra bằng giọng bình thản nhưng chắc chắn, khiến trái tim Ngọc Quỳ như ngừng đập một nhịp. Nàng không nói gì, chỉ tựa đầu vào vai hắn. Phong Diệp cũng không nói gì, chỉ đặt tay lên đầu nàng, vuốt nhẹ mái tóc bù xù. Bầu trời đầy sao phía trên, gió thổi nhẹ qua mái nhà, và trong khoảnh khắc đó, thế giới tàn khốc dường như xa vời. --- Chương 6: Bí Mật Bị Phơi Bày Tin tức đến như sét đánh. Người tỷ tỷ năm xưa — người mà Ngọc Quỳ tin đã chết, người mà nàng khóc thầm trong ngục tối, người mà nàng quyết tâm báo thù — vẫn còn sống. Không chỉ còn sống, mà còn là kẻ đứng sau mọi âm mưu. Ngọc Quỳ đứng trước một bức thư, tay run rẩy. Thư viết bằng giọng của một người mà nàng không biết, nhưng nội dung khiến nàng muốn phá nát cả căn phòng. Tỷ tỷ nàng — tên thật là Thiệu Khương Ngọc Anh — không chết. Nàng bị giam trong ngục tối không phải vì bị bắt nạt, mà vì nàng là một trong cặp song sinh. Ngọc Anh là chị, Ngọc Quỳ là em. Hai chị em sinh ra cùng lúc, cùng máu mủ, cùng số phận — nhưng được đối xử hoàn toàn khác nhau. Ngọc Anh được nuôi dưỡng trong cung điện, được giáo dục, được yêu thương. Ngọc Quỳ bị giam trong ngục tối, bị lãng quên, bị coi như không tồn tại. Và lý do? Bởi vì Ngọc Anh muốn hoàng quyền. Nàng sắp đặt mọi thứ — bạo quân, độc hậu, chiến tranh, đau khổ — tất cả chỉ để tạo ra hỗn loạn, để từ hỗn loạn đó nắm lấy quyền lực. Và Ngọc Quỳ, người em gái song sinh, là chìa khóa. Sức mạnh Tư Mệnh chỉ xuất hiện ở một trong hai chị em. Ngọc Anh không có, Ngọc Quỳ có. Nên Ngọc Anh đã giam nàng, chờ đợi, sắp đặt — chờ đến khi sức mạnh Tư Mệnh trưởng thành, rồi sẽ lấy nó. Bao năm sắp đặt. Bao năm chờ đợi. Bao năm giả vờ chết để khiến Ngọc Quỳ phẫn nộ, khiến sức mạnh Tư Mệnh bùng nổ mạnh hơn. Ngọc Quỳ đọc xong, thư rơi khỏi tay. Nàng cảm thấy như toàn bộ thế giới đang sụp đổ. Tỷ tỷ — người duy nhất nàng yêu thương, duy nhất nàng nhớ vẹt, duy nhất nàng muốn báo thù — lại chính là kẻ đã phản bội nàng. "Quỳ Nhi." Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Ngọc Quỳ quay lại, thấy một người phụ nữ đứng đó — mái tóc dài, nụ cười ấm áp, đôi mắt giống hệt nàng. Ngọc Anh. "Tỷ tỷ..." Ngọc Quỳ thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Đúng rồi, Quỳ Nhi." Ngọc Anh bước tới, vươn tay chạm vào má nàng. "Tỷ tỷ vẫn sống. Tỷ tỷ luôn ở đây." "Ngươi... ngươi giam ta trong ngục tối. Ngươi giết ta bằng cách lấy đi ánh sáng, lấy đi tình yêu thương, lấy đi tất cả." "Vì ngươi cần sức mạnh Tư Mệnh," Ngọc Anh đáp, giọng bình thản như đang nói về thời tiết. "Và sức mạnh Tư Mệnh chỉ phát triển trong đau khổ. Tỷ tỷ đã giúp ngươi." "Giúp ta?" Ngọc Quỳ cười gượng, nước mắt chảy dài trên má. "Ngươi gọi đó là giúp?" "Đúng. Vì bây giờ, ngươi đủ mạnh để cùng tỷ tỷ cai trị thiên hạ." Ngọc Anh nắm tay nàng. "Chúng ta là song sinh, Quỳ Nhi. Máu mủ không thể cắt đứt. Hãy đến bên tỷ tỷ, hãy để tỷ tỷ bù đắp cho những năm tháng đã mất." Ngọc Quỳ nhìn tỷ tỷ mình — người phụ nữ giống nàng đến từng đường nét — và cảm thấy mình đang đứng trước ngã ba đường. Một bên là tỷ tỷ, là máu mủ, là dòng tộc Thiệu Khương. Một bên là Phong Diệp, là sự thật, là con đường nàng đã chọn. --- Chương 7: Yêu Hận Đối Mặt Số Mệnh Phong Diệp biết trước khi Ngọc Quỳ kịp nói. Hắn luôn biết trước. Đó là điều khiến hắn trở thành cao thủ đỉnh cao — khả năng đọc vị mọi tình huống, mọi người, mọi khoảnh khắc. "Ngươi sẽ đi với nàng," hắn nói, không phải câu hỏi. Ngọc Quỳ lắc đầu. "Ta không biết." "Ngươi biết." Phong Diệp nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. "Ngươi chỉ không muốn thừa nhận." "Tỷ tỷ ta... nàng đã giam ta, đã phản bội ta, đã sắp đặt mọi thứ. Nhưng nàng vẫn là tỷ tỷ ta. Máu mủ không thể cắt đứt." "Máu mủ không quan trọng." Phong Diệp bước tới, nắm vai nàng. "Quan trọng là ngươi muốn gì. Ngươi muốn hoàng quyền? Ngươi muốn cai trị? Hay ngươi muốn sống một cuộc đời mà ngươi tự chọn?" Ngọc Quỳ im lặng. Nàng nhìn Phong Diệp — người đã tìm nàng từ ngục tối, người đã dạy nàng cách sử dụng sức mạnh, người đã ôm nàng khi nàng mơ ác mộng, người đã nói "ta sẽ ở bên ngươi" dưới bầu trời đầy sao. Rồi nàng nhìn về phía cung điện — nơi tỷ tỷ đang đợi, nơi hoàng quyền đang gọi, nơi dòng máu Thiệu Khương đang chảy. "Ta muốn sự thật," nàng nói cuối cùng. "Ta muốn biết tại sao nàng chọn ta để giam, tại sao nàng cần sức mạnh Tư Mệnh, tại sao nàng phải sắp đặt tất cả những thứ này." "Vậy ngươi sẽ đi gặp nàng?" "Ta sẽ đi. Nhưng không phải vì nàng là tỷ tỷ ta. Mà vì ta cần một câu trả lời." Phong Diệp gật đầu. "Ta đi cùng ngươi." "Ngươi không cần—" "Ta đi cùng ngươi," hắn nói lại, giọng không cho phép bàn cãi. --- Chương 8: Đối Mặt Cung điện Thiệu Khương lộng lẫy đến mức đáng sợ. Cột trụ bằng vàng, sàn đá cẩm thạch, rèm lụa thêu rồng phượng — mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo, như một chiếc lồng kính sang trọng cho một con chim quý. Ngọc Anh ngồi trên ngai, mái tóc búi cao, trang sức lấp lánh, nụ cười trên môi nhưng lạnh trong mắt. "Quỳ Nhi, ngươi đến rồi." Nàng đứng dậy, bước xuống, đến trước mặt nàng. "Tỷ tỷ chờ ngươi mấy năm nay rồi." "Mấy năm?" Ngọc Quỳ hỏi, giọng bình tĩnh đến mức chính nàng cũng ngạc nhiên. "Ngươi giam ta từ khi ta còn nhỏ. Đó không phải mấy năm. Đó là cả đời ta." Ngọc Anh khẽ cười. "Đúng. Cả đời ngươi. Và tỷ tỷ xin lỗi." "Xin lỗi?" Ngọc Quỳ lặp lại, giọng phẳng lặng. "Ngươi giam ta trong bóng tối, lấy đi ánh sáng, lấy đi tình yêu thương, lấy đi tất cả — rồi ngươi nói xin lỗi?" "Vì tỷ tỷ có mục đích lớn hơn." Ngọc Anh nắm tay nàng. "Dòng tộc Thiệu Khương từng cai trị thiên hạ, nhưng bị phản bội, bị đánh bại, bị lãng quên. Tỷ tỷ muốn khôi phục vinh quang của dòng tộc. Và ngươi — sức mạnh Tư Mệnh trong ngươi — là chìa khóa." "Chìa khóa." Ngọc Quỳ rút tay ra. "Ngươi coi ta là chìa khóa. Không phải em gái. Không phải người. Chỉ là chìa khóa." "Quỳ Nhi—" "Đừng gọi ta như thế." Giọng Ngọc Quỳ lạnh đi. "Ngươi không có quyền gọi ta bằng cái tên đó." Ngọc Anh nhìn nàng, nụ cười trên môi dần tắt. "Ngươi đã thay đổi," nàng nói. "Người đã thay đổi ngươi." Ngọc Quỳ biết nàng đang nói về Phong Diệp. "Đúng. Có người đã cho ta biết rằng ta không chỉ là sức mạnh Tư Mệnh. Ta là Ngọc Quỳ. Ta có tên, có ký ức, có quyền lựa chọn." "Ngươi chọn hắn thay vì tỷ tỷ?" Ngọc Anh hỏi, giọng run nhẹ. "Ta chọn sự thật thay vì dối trá. Ta chọn tự do thay vì xiềng xích. Nếu đó có nghĩa là chọn hắn thay vì ngươi — thì đúng vậy." Im lặng. Ngọc Anh nhìn em gái mình — người mà nàng đã giam, đã sắp đặt, đã thao túng — và lần đầu tiên trong nhiều năm, nàng cảm thấy một thứ gì đó trong lồng ngực mình đau nhói. Có lẽ đó là hối hận. Có lẽ đó là tình chị em mà nàng đã chết ngấm từ lâu. Nhưng quá muộn rồi. "Tỷ tỷ không thể để ngươi đi," Ngọc Anh nói, giọng trở lại lạnh lùng. "Sức mạnh Tư Mệnh trong ngươi thuộc về dòng tộc Thiệu Khương. Thuộc về tỷ tỷ." "Không thuộc về ngươi," Ngọc Quỳ đáp. "Và không thuộc về dòng tộc nào. Nó thuộc về ta." Nàng quay người, bước ra khỏi cung điện. Phong Diệp đứng ở cửa, kiếm sẵn sàng, mắt dõi theo từng bước chân nàng. "Xong rồi?" hắn hỏi. "Xong rồi." Hai người bước đi, không quay đầu lại. --- Chương 9: Hoa Nở Rực Rỡ Sau tất cả, thế giới không trở nên hoàn hảo. Bạo quân vẫn còn, độc hậu vẫn còn, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Nhưng có những thứ đã thay đổi. Ngọc Quỳ không còn là cô gái trong ngục tối nữa. Nàng là người phụ nữ mang sức mạnh Tư Mệnh, đứng cạnh Phong Diệp, chiến đấu cho những người không có tiếng nói. Và Phong Diệp không còn là cao thủ lạnh lùng nữa. Hắn là người đàn ông đức bên Ngọc Quỳ, bảo vệ nàng không phải vì sức mạnh Tư Mệnh, mà vì nàng là nàng. Một buổi chiều, hai người ngồi trên đồi cỏ, nhìn hoàng hôn. "Ngươi có hối hận không?" Ngọc Quỳ hỏi. "Về tất cả những gì đã xảy ra?" Phong Diệp nhìn nàng, ánh mặt trời chiều nhuộm vàng mái tóc nàng. "Hối hận vì gặp ngươi quá muộn," hắn nói. "Nhưng không hối hận vì đã gặp ngươi." Ngọc Quỳ cười — nụ cười thật sự, không gượng, không cưỡng, chỉ là nụ cười của một người đã tìm thấy bình yên sau bão tố. "Ta cũng vậy," nàng nói. Nàng tựa đầu vào vai hắn, nhìn bầu trời chuyển từ vàng sang đỏ, rồi sang tím, rồi sang đen đầy sao. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hoa dại trên đồi cỏ. Những bông hoa nhỏ nở rộ trong bóng tối, không cần ánh sáng mặt trời, chỉ cần đất và nước và thời gian. Như Ngọc Quỳ. Nàng đã sống trong bóng tối suốt cả đời, nhưng nàng vẫn nở. Vẫn rực rỡ. Vẫn đẹp. Và bên cạnh nàng, có một người sẽ không bao giờ để nàng quay lại ngục tối nữa. --- Vĩ Thanh Nhiều năm sau, khi bạo quân đã bị tiêu diệt, khi độc hậu đã bị trừng phạt, khi dân chúng được sống trong bình yên, có người hỏi Ngọc Quỳ: "Ngươi có tha thứ cho tỷ tỷ mình không?" Ngọc Quỳ nhìn ra xa, nơi mà cung điện Thiệu Khương từng đứng — giờ chỉ còn là đống đổ nát bị phủ đầy dây leo và hoa dại. "Tha thứ không có nghĩa là quên," nàng nói. "Và quên không có nghĩa là tha thứ. Ta chỉ biết rằng ta đã chọn con đường của mình, và ta không hối hận." Rồi nàng quay lại, nhìn Phong Diệp đang đợi ở cuối con đường, và mỉm cười. "Đi thôi," nàng nói. Hai người bước đi, bước vào ánh sáng, bước vào ngày mới. Và phía sau họ, những bông hoa trên đồi cỏ vẫn nở rực rỡ trong gió. --- Hết.