Nguyên Tội (Phần 2): Mùi máu khét lẹt hòa vào tiếng còi xe cảnh sát rền rĩ, phả lên khung trời đêm u ám như một lời báo hiệu. Đới Vũ dừng tay đeo găng, khóe mắt nhíu lại khi chạm vào vết thương lạnh ngắt trên cổ nạn nhân - một hình xăm nhỏ như dấu vết chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào cô từng phân tích. Trịnh Minh vẫn đứng lặng bên cửa sổ vỡ, tia mắt xuyên qua màn mưa dày đặc như muốn chạm đến bóng hình quen thuộc đã ám ảnh anh suốt 10 năm… Vụ bắt cóc năm ấy chưa bao giờ thực sự khép lại. Cái tên "Ám Hình Chữ Thập" - biệt danh của nghi phạm duy nhất - giờ đây bỗng hiện lên rõ mồn một giữa những đường gân xanh trên tay gã nạn nhân mới nhất. Hai mảnh ghép tưởng chẳng liên quan bỗng khóa chặt vào nhau, khiến Đới Vũ lạnh sống lưng: cả ba thi thể đều có vết giật dây thừng giống hệt vết thương trên cổ tay cô bé mất tích năm xưa. "Không phải ngẫu nhiên…" - Trịnh Minh cong môi trong bóng tối, ngón tay lướt qua chiếc USB mục nát bên góc phòng - thứ đáng lẽ phải đưa ra tòa từ lâu. Bỗng tiếng chuông điện thoại đánh gãy sự tĩnh lặng, giọng nói méo mó phát ra từ đầu dây bên kia: "Tôi đã đợi các người đủ lâu rồi." Những trang giấy nhuộm máu, mảnh vải cũ rách từ chiếc váy hồng vụ bắt cóc, và bộ xương trẻ em mới đào được trong nghĩa trang hoang… tất cả chụm lại thành bản đồ tội ác. Khi Trịnh Minh giật cấp phong bì dán kín từ hộp thư văn phòng, hình chụp Đới Vũ đang lặng lẽ làm việc khiến hai người bật thốt: "Hắn còn ở đây, ngay giữa chúng ta!". Đồng hồ điểm 4h sáng khi họ xông vào tầng hầm ẩm thấp của tòa nhà bỏ hoang. Những lá thư viết bằng máu dán kín tường khóc than số phận 25 đứa trẻ mất tích - con số gấp đôi báo cáo chính thức. Đới Vũ chợt lịm đi trước tấm ảnh phai màu: một cô bé ôm gấu bông mà cô đã vô tình nhìn thấy trong hồ sơ bị khóa "Nguyên Tội" năm nào… "Lẽ ra anh phải cứu được con bé." - Tiếng thở dài của Trịnh Minh vang lên đầy nghẹn ngào khi hầm chứa đầy dao làm phẫu thuật hiện ra. Nhưng công tắc cuối cùng đã lên tiếng "tách" - ánh đèn pha từ chiếc xe tải vụt lóa qua cửa sổ, tiếng gót giày lục cục rút lui trong hố thang máy gỉ sét. "Không kịp rồi…" - Đới Vũ siết chặt tay Trịnh Minh, mắt dán vào chiếc đồng hồ cát đang chảy hết trên bàn. Mười lăm phút - đúng bằng thời hạn kẻ đó định cho họ trước khi mảnh phim cuối cùng bị thiêu hủy. Một vụ nổ chấn động từ con hẻm phía đông thành phố bỗng rung chuyển bầu trời, xé tan khoảnh khắc tưởng chừng đã chạm đến chân tướng… Ngày mai liệu còn kịp để cứu mạng sống thứ 26?