CÔ HẦU MÁY MARIE VÀ ÔNG CHỦ GÀN DỞ Marie khó ngờ cái nghề võ thuật lừng lẫy một thời lại dẫn cô đến cái cảnh... đóng robot. Cứ ngỡ việc giả làm người hầu máy móc tại tòa nhà Quantum Corp là nhiệm vụ dễ thở nhất sự nghiệp, nào ngờ ông chủ Arthur lại là tên khó ưa nhất vũ trụ. Gã sở hữu bộ mặt đẹp trai đến phát ghét nhưng mỗi lần nhắc đến con người là nhăn như bị ong chích: "Đáng tin ư? Mấy cái sinh vật hữu cơ lúc nào cũng đầy lỗi hệ thống!" May cho Cô Hầu Máy Marie, cái tài "mặt đơ như tượng gỗ" bẩm sinh khiến Arthur chẳng mảy may nghi ngờ. Cô cắn răng chịu đựng việc phải di chuyển cứng nhắc như cỗ máy, giả giọng nói đều đều vô hồn, trong khi bên trong nóng như lửa đốt. Thử hỏi mấy người bình thường làm sao nhịn nổi khi bị sai vặt suốt ngày kiểu "Máy F3 (tên robot của Marie), lau chỗ này! Cọ chỗ kia! Đứng yên làm bình phong che nắng cho tôi!" Nhưng Cô Hầu Máy Marie không đơn thuần là cô hầu gái mắt kính lãnh đạm. Những chiêu thức điêu luyện "vô tình" đỡ ly cà phê có tẩm độc đang đổ xuống đầu Arthur, cú đá "ngẫu nhiên" hất văng lưỡi dao găm của sát thủ ẩn nấp sau rèm cửa – tất cả đều được tính toán dưới cái vỏ bọc máy móc hoàn hảo. Cô không hiểu lũ đối thủ ngày đêm rình rập giết Arthur vì cái gì, nhưng nghiệp võ nghệ đã ăn vào máu. Thấy kẻ yếu là bảo vệ, dù cái gã "yếu" kia thường chửi um trời mỗi lúc chương trình AI báo lỗi. Rắc rối bắt đầu khi cái đồ ngốc Arthur phải lòng... chính cái máy hầu gái của hắn! Lần đầu tiên bàn tay hắn chạm vào tay Marie khi kiểm tra bộ vi mạch "giả", đột nhiên thở gấp: "Công nghệ bây giờ đã tạo ra... da mềm mại đến thế này sao?". Marie đứng hình, toát mồ hôi lạnh trong bộ đồ robot chật cứng. Rồi những lần Arthur tự tay "nâng cấp" gắn thêm nơ hồng cho cô, lẩm bẩm đủ thứ chuyện công ty bằng giọng dịu dàng lạ lùng. Thậm chí còn đăng ký gói bảo dưỡng cao cấp để được gần cô mỗi ngày! Mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát khi tên khủng bố lần này tấn công thẳng vào phòng làm việc. Cô Hầu Máy Marie đành phô diễn màn võ thuật nảy lửa như phim hành động, quật ngã cả toán đặc nhiệm trước mặt Arthur đang há hốc mồm. Khi cú đá cuối cùng hạ gục tên cuối cùng, căn phòng chợt yên ắng, chỉ còn tiếng rít hơi của Marie. Cô quay lại, thấy gã sếp đứng tái mặt, ánh mắt đầy kinh ngạc – không phải vì cô vừa thao túng cả đội quân, mà vì... "Máy F3 của tôi..." Arthur rướn người chạm vào má cô, nơi lớp da giả đã bong một mảng sau đòn đánh, "...bị chảy máu?" Trời đất! Cô Hầu Máy Marie chưa kịp tính đường chạy thì gã đã túm chặt tay cô, giọng nghẹn ngào: "Nói cho tôi biết... cô gái thật này... có phải tên tuổi 'Marie' kia không? Và tại sao cô phải giả dạng máy để ở bên tôi?" Trước khi kịp trả lời, chuông báo động cả tòa nhà rú lên. Từ góc tối, một giọng cười quen thuộc vang lên: "Cuối cùng thì ngài chủ tịch cũng nhận ra rồi à?" Cô Hầu Máy Marie nhận ra... trò chơi mới chỉ bắt đầu!