Tình Yêu Chối Từ Một quyết định đầy máu lệ. Praenarin - người từng tin tình yêu sẽ cứu rỗi mình - giờ đứng trước bàn thờ với khuôn mặt tái nhợt như bức tượng thạch cao. Tim cô đã vỡ tan từ khoảnh khắc người yêu tháo nhẫn đính hôn, để lại vết hằn sâu hoắm trên ngón tay và cả vực thẳm trong lồng ngực. Đổi lại chức Chủ tịch tập đoàn - thứ mà cha cô khắc cốt ghi tâm - cô phải gánh lấy hôn nhân với Khemjira, con trai người bạn thân của ông. Một giao kèo định mệnh, trớ trêu như trò đùa của số phận. Buổi tối hôm ấy, Praenarin dựa cửa sổ nhìn mưa rơi lộp độp trên kính. Từng hạt nước nứt vỡ làm cô nhớ đến tiếng tim mình đập dưới chân cầu thang ngày họ chia tay. Khem bước vào, kéo cô khỏi vũng ký ức bằng giọng trầm ấm không quen: "Anh mang trà gừng. Em đang lạnh." Cô quay mặt đi, giọng chua chát như bóp vắt trái chanh: "Đừng lãng phí thời gian. Tôi sẽ không bao giờ yêu anh. Giữa chúng ta chỉ là hợp đồng." Những ngón tay Khem siết chặt tách trà. Cả căn phòng chùng xuống trong tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng. "Em cứ khước từ tình yêu của anh đi" - ánh mắt anh chạm vào gáy cô, dai dẳng và nồng nhiệt đến khó chịu - "Nhưng anh sẽ đặt cược cả đời này để chờ xem..." Gió đập cửa sổ bật tung. Praenarin giật mình khi chiếc khăn choàng ấm áp vô tình chạm vào vai trần. Khem đã đứng đó, mỉm cười như kẻ vừa đánh cược được điều quý giá: "... chờ đến ngày Rin yêu Khem. Bằng cả trái tim chưa từng lành lặn của em." Trong màn đêm, tiếng khóa cửa phòng khách rơi xuống. Praenarin ôm vai mình run rẩy. Mùi trà gừng quánh lại trong cổ họng - thứ hương vị của sự chờ đợi đầy điên rồ.