Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ hắt lên chiếc áo khoác cũ kỹ của Duy, người đàn ông góa vợ đứng lặng giữa căn bếp bừa bộn. Tiếng khóc ngặt nghẽo của con gái ba tuổi vọng từ phòng ngủ khiến tay anh run rẩy úp vội nồi cơm cháy. Những vết bỏng đỏ ửng trên tay chẳng đau bằng nỗi trống trải sau cái chết đột ngột của vợ - người đã để lại cho anh khoảng trống mênh mông cùng đứa con thơ dại. Thằng bé Bi luôn khóc đòi mẹ mỗi tối, những câu hỏi ngây ngô xoáy sâu vào trái tim chưa kịp lành của Duy. Anh vật lộn giữa ca làm thâu đêm tại xưởng gỗ và chuỗi ngày chăm con bất tận, cơn mệt mỏi đè nặng đến mức có lúc anh định buông xuôi tất cả. Rồi một sáng mưa dầm, tiếng động lạch cạch ngoài hiên phá vỡ bầu không khí u ám. Một con chim sẻ non gãy cánh nằm co ro dưới mái hiên, đôi mắt đen láy ngước nhìn hai cha con đầy van lơn. Đặt chiếc khăn ấm lên thân hình bé bỏng run rẩy, Duy lần đầu tiên thấy Bi nín khóc. "Chim đau à bố?" - giọng trẻ thơ ngập ngừng khiến trái tim anh chùng xuống. Cả tuần trời, căn nhà nhỏ chầm chậm thay đổi theo nhịp thở yếu ớt của sinh linh bé nhỏ. Những lần thay băng, từng thìa nước âm ấm, bàn tay chai sần của Duy tập làm bác sĩ. Thằng bé Bi lon ton bên bố, đôi mắt sáng rực mỗi khi chú chim nhỏ chớp mắt. Rồi cái ngày cánh chim lành lại, hai cha con đứng lặng nhìn sinh linh bé bỏng vỗ cánh bay lên. "Bố ơi, chim có Đôi Cánh Hy Vọng rồi hả bố?" - Bi hét lên trong niềm vui tinh nghịch khi Duy ôm chặt con vào lòng. Giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má người đàn ông góa bụa khi anh chợt nhận ra điều kỳ diệu. Chính sinh linh nhỏ bé ấy đã mang tới ngọn lửa ấm áp xua tan giá lạnh trong trái tim anh. Những đêm thức trắng loay hoay nấu cháo, những lần vụng về hát ru con ngủ - tất cả đang hóa thành những sợi chỉ keo sơn gắn kết hai cha con. Chiều nay, khi Duy dắt con gái ra vườn trồng lại khóm hoa cúc vợ anh yêu thích, cậu bé Bi bỗng reo lên: "Mẹ thành thiên thần rồi phải không bố? Mẹ gửi chim tới giúp hai bố con mình!" Đôi Cánh Hy Vọng mỏng manh ngày nào giờ đã chở nặng tình yêu thương, nâng đỡ hai cha con bước qua đống đổ nát của quá khứ để kiến tạo tổ ấm mới.