Ánh nến trong hầm rượu chập chờn như hơi thở cuối cùng của Alexandre Léger. Khi cả giới sành rượu tụ tập dưới tượng Bachus để thương tiếc "phù thủy rượu vang", Camille đứng nép trong góc, nắm chặt chiếc ly pha lê mẹ để lại - thứ duy nhất bà trao cho cô trước khi ra đi. Tin đồn lan nhanh hơn mùi ủ men, rằng bộ sưu tập Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 2) đã thuộc về đứa con gái bị ghẻ lạnh. Nhưng chẳng mấy kẻ biết, tờ di chúc viết bằng mực vang ấy còn dòng chữ đỏ tươi: "Kẻ chiến thắng phải ngửi được mùi ký ức trong rượu." Issei xuất hiện như bóng ma từ khói thuốc Shisha, ngón tay gõ nhịp lên chai rượu không nhãn. "Em tưởng mình hiểu về ông ấy ư?" - gã thở ra câu nói lẫn trong mùi sồi Pháp. Alexandre đã nuôi gã từ thằng bé rửa thùng trở thành "con mắt kim cương" trứ danh, giờ đây muốn dùng chính gã làm tấm gương so sánh cho đứa con ruột. Ba chai rượu được đặt lên bàn đá cẩm thạch, mỗi chai chứa đựng một mảnh quá khứ Camille buộc phải nếm lại. Chai đầu tiên tuôn thứ hương đỏ au - mùi tóc cháy khét ngày cô 7 tuổi phá nát hầm rượu. Chai thứ hai là vị chát xít của đất sét khi 16 tuổi, lần đầu cô lén ném hạt giống nho bí mật xuống vườn cha. Đến chai thứ ba, Camille nhắm nghiền mắt, cả hầm vang bỗng đông cứng khi gã đàn ông Nhật cất tiếng: "Thử này, đây là rượu em đâu?" Từng giọt lỏng chạm đầu lưỡi cô bùng vỡ bạo liệt - vị trái vả non mẹ trồng sau nhà xen lẫn máu tanh từ lần duy nhất Alexandre ôm cô sau buổi chôn cất, thứ hương chua loét của hạnh phúc chưa kịp định hình. Trái tim Camille đập dồn như trống hội rượu mùa thu, cô chợt hiểu cuộc thi này không phải để đo kỹ năng. Alexandre đang buộc cô uống cạn nỗi đau 23 năm, buộc phải thừa nhận sự thật chát chúa: Ông chưa từng ghẻ lạnh cô, chỉ không muốn Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 2) rơi vào tay kẻ chưa dám đối diện với chính trái tim mình.