Bầu trời hoàng hôn nhuộm tím vách đá, gió biển cuốn vội những lời thều thào của nam diễn viên đang ngồi co ro bên đống lửa trại. Anh cầm chặt tách trà gừng Dương Mộng đưa, hơi nóng làm làn da tái nhợt hồng lên chút ít. Những ngày này trên đảo là chuỗi ê chề nhất cuộc đời anh – cựu ngôi sao Vưu Hí lừng lẫy giờ thua trận cả chứng mất ngủ lẫn danh dự. Đêm thứ ba chương trình thực tế ghi hình, anh nhìn sang túp lều tranh của đội cứu hộ. Bóng Dương Mộng in trên vải bạt như bức tranh thủy mặc, xóa tan cơn rùng mình vốn đeo bật anh hàng năm trời. Lạ thật – chỉ khi trở lại hòn đảo nơi cô từng dùng dây leo kéo anh khỏi vực tự tử năm nào, giấc ngủ mới chịu trở về. "Anh lại lén nhìn tôi?" Giọng cô vang lên sau lưng khiến anh giật mình làm rơi tách trà. Dương Mộng nhếch mép cười nhặt mảnh sành vỡ, vệt sẹo dài trên cổ tay chạm vào vết cũ của anh. Cái chạm ấy thắp sáng trong ký ức anh thềm đá ngày xưa: Mùa đông năm 2014 biển động, bàn tay rách nát của cô gái cứu hộ viên níu áo anh giữa cơn bão, lời hứa "10 năm nữa tôi đến đón anh" hòa trong tiếng sóng điên cuồng. Giờ đây Dương Mộng phủi tay đứng dậy: "Show này kết thúc rồi tôi sẽ xin nghỉ việc". Cô không nói rõ lý do, nhưng hôm sau khi nhóm sản xuất rời đảo, anh lục tìm thấy cuốn nhật ký cô để quên dưới gầm giường. Từng dòng chữ nguệch ngoạc tiết lộ sự thật khiến tim anh nghẹn lại: Suốt thập kỷ qua, người đội trưởng cứu hộ ấy đã đóng giả khán giả thường trực tại mọi buổi công chiếu phim anh, ngồi lặng lẽ hàng ghế cuối rạp chiếu bóng để đêm về anh có chút bình yên mà ngủ. Trong căn lều đảo gió rít, Vưu Hí Ảnh Đế ôm mặt khi nhận ra lý do những đêm cô phải tăng ca cấp cứu – bệnh nhân duy nhất cần cô cứu chính là kẻ từng vô tình hủy hoại danh tiếng cô năm nào. Hẹn Ước 10 Năm không phải lời an ủi nhất thời, mà là bản hợp đồng sinh mạng cô tự nguyện ký với số phận. Biển sớm mai vẫn rì rào như ngày cô kéo anh lên từ vũng nước mắt, nhưng bàn tay chai sạn của người đội trưởng cứu hộ giờ đây nắm lấy anh không phải vì nhiệm vụ. "Tôi đúng hẹn rồi," cô thì thầm khi sóng xô họ sát vào nhau, "giờ anh chọn đi: Tiếp tục chết mòn trong ánh đèn sân khấu, hay sống cùng tôi giữa những cơn bão thật?"