Bối cảnh nước Anh cuối những năm 1980, mờ sương khói và nhuốm màu ảm đạm của thời kỳ Thatcher, nơi Enid sống và làm công việc không tưởng với nhiều người: cô là một Kiểm Duyệt Viên cho Hội đồng Phân loại Phim. Ngày ngày, cô ngồi trong căn phòng tối lấm lem, ánh đèn hắt vàng vọt lên màn hình, nơi những cuộn phim kinh dị, bạo lực hay đồi trụy được dẫn dắt đến tận nơi cô đang ngồi. Công việc của Enid – người Kiểm Duyệt Viên này – là khá lạnh lùng và tàn nhẫn: xem, đánh giá, và sau đó, bàn dao của sự kiểm duyệt đỏ lên trong tay, cắt bỏ từng cảnh quay dường như nguy hiểm, bất ổn, hoặc "phạm ranh giới". Cô dùng những viên cúp, máy cắt sắp hàng trăm giờ phim thành mảnh vụn, cố gắng tạo ra một thế giới điện ảnh an toàn hơn, dù rằng sự an toàn đó luôn là giả tạo. Nhưng dưới lớp vỏ công cụ chuyên nghiệp đó, Enid luôn mang theo một vết nứt lòng sâu thẳm: ám ảnh bởi sự biến mất bí ẩn của em gái mình từ thời thơ ấu. Nó giống như một cuốn phim đã dừng lại ở cảnh giữa phim, bất tận, không có lời giải. Tiếng cười em gái, giọng hát vi vu, cả sự tĩnh lặng kinh hoàng sau khi nó biến mất – tất cả đều là những khung hình trong tâm trí cô, luôn hiện diện, luôn ám ảnh. Một ngày định mệnh, khi xem một cuộn phim kinh dị mới được gửi đến Hội đồng, Enid sững sờ. Cảnh quay không chỉ dọa người xem, nó cắt vào chính khoảnh khắc đau đớn nhất trong ký ức cô. Những chi tiết, sự tương đồng đến rợn người – giống hệt những gì đã xảy ra với em gái mình. Lẽ ra nó phải là sự trùng hợp kinh hoàng. Nhưng với Enid, người Kiểm Duyệt Viên từng định nghĩa ranh giới giữa chấp nhận và loại bỏ trong phim ảnh, nó trở thành một sự kết nối không thể phủ nhận. Cô tin chắc rằng bộ phim này không phải là ngẫu nhiên. Nó là một manh mối, một lời thì thầm từ quá khứ, một bằng chứng mà cô đã bỏ lỡ. Từ nỗi ám ảnh vốn có, một sự thôi thúc mạnh mẽ thôi thúc Enid bước lên. Cô quyết tâm đi tìm sự thật, dù sự thật đó dường như chỉ ẩn hiện trong từng khung hình bị cô từng cắt bỏ. Hành trình của Enid bắt đầu, nhưng nó không rõ ràng. Ranh giới giữa những gì cô từng cắt bỏ trong phim và những gì diễn ra trong thực tế ngoài đời đang dần tan chảy như nhựa nóng dính vào tay. Mỗi cảnh phim bạo lực mà cô từng phán xét, giờ quay về ám ảnh cô ngoài màn hình. Những âm thanh, hình ảnh máu me, kinh hoàng từ các cuộn phim bị gạch đỏ trở thành bạn đồng hành đáng sợ của cô. Cô bắt đầu nhìn thấy những sự kiện trong bóng tối trong góc phòng, nghe thấy tiếng bước chân không ai trên hành lang vắng. Phòng Kiểm Duyệt Viên, vốn là pháo đài của sự an toàn và kiểm soát giờ đây trở thành một cái bẫy tâm lý, nơi máy chiếu rít lên như tiếng khóc, và ánh sáng vàng vọt chiếu lên khuôn mặt kinh hoàng của chính cô. Cô dần mất đi chỗ đứng kiên định. Sự kiểm soát cô từng có với máy cắt phim và với những khung hình bạo lực giờ trở thành thứ đang kiểm soát cô. Cô chìm đắm trong thế giới tăm tối, bạo lực và ảo giác – chính thứ thế giới mà cô đã dành cả ngày gạt bỏ, dọn dẹp, nhưng giờ nó lại nhấn chìm cô từ trong ra ngoài. Biến cố nào xảy ra khi người Kiểm Duyệt Viên lại trở thành nạn nhân của chính những gì từng gạt ra khỏi ánh sáng?