Kỳ Quyền Phong Bạo – cái tên ấy như một cơn bão lốc xoáy trong thế giới ngầm của những trận đấu và những giao dịch ngoài vòng pháp luật. Nó không phải chỉ danh xưng cho một nhóm, mà là bản chất của một trạng thái: khi quyền lực bị cuộn xoáy bởi những mưu toan và sự bí ẩn, khi kẻ mạnh dùng nắm đấm để mở đường và kẻ mạnh hơn dùng chính những pháp luật mà họ từng thề bảo vệ để giết người. Lâm Hạo, một nhân viên trẻ tuổi và đầy nhiệt huyết của Đơn vị Điều tra chống tham nhũng Hồng Kông (ICAC), chính thức lọt thỏm vào cơn bão ấy. Vụ án buôn lậu đường nước ngoài qua cảng Khoảng Châu ban đầu chỉ là một trong những hồ sơ "dễ" của sự nghiệp. Mục tiêu rõ ràng: một cựu võ sĩ quyền Anh huyền thoại một thời, nay đã trở thành “ông trùm” đội lốt doanh nhân, người ta gọi là Dương Thiên Lập. Thiên Lập – gã khổng lồ với bàn tay phải như bàn úp, đôi mắt lạnh lùng như tiền – được cho là đang giật dây cho một đường dây buôn lậu xuyên lục địa, dùng tiền bẩn để rinse qua những dự án bất động sản bên ngoài. Hạo và đồng nghiệp mất gần ba tháng theo dõi, thu thập bằng chứng, từ những cuộc gọi điện thoại mập mờ đến những giao dịch tài chính loanh quanh các công ty shell ở nước ngoài. Đỉnh điểm là đợt bắt giữ bất ngờ tại một phòng tập gym bí mật ở khu Kowloon East, nơi Thiên Lập vẫn thường xuyên xuất hiện như một khách hàng VIP. Sự kiện đó được truyền thông đánh giá là “cú đánh mạnh vào nạn buôn lậu xuyên quốc gia”, bản thân Thiên Lập chỉ lạnh lùng cười khi bị dẫn đi, không hé lộ lời nào. Hạo cảm thấy một sự hài lòng ghê gớm khi thấy gã ngoảnh mặt lại nhìn mình trong hành lang đồng tờ – ánh mắt ấy không phải của một tội phạm bị bắt, mà như một kẻ đang chờ đợi một cuộc đấu sắp tới. Rồi đùng một cái, cơn bão đó quay ngược hướng, đập thẳng vào nhà Hạo. ICAC nhận được một đơn tố cáo nặc danh, kèm theo những bảng in tài khoản ngân hàng gây chấn động: trong vòng hai năm qua, tổng cộng hơn tám trăm nghìn đô la Hồng Kông đã được chuyển lặng lẽ vào một tài khoản tiết kiệm ở Singapore, do ông Lâm Vinh Quang – bố đẻ của Hạo – đứng tên. Số tiền đó không nằm trong bất kỳ khoản thu nhập nào ông Quang từng khai báo. Họa tiết giao dịch cực kỳ tinh vi, chuyển qua nhiều lớp trung gian, nhưng dấu vết cuối cùng đều hướng về một tài khoản cá nhân của bố Hạo. Hạo như bị sốc bởi một viên đạn lạnh. Ông Quang – một người đàn ông im lặng, một nhân viên kế toán xuất cảnh đã nghỉ hưu, sống cuộc đời đạm bạc bên chiếc võng và vài chậu cây cảnh – làm sao có thể liên quan đến những khoản tiền khổng lồ, bí ẩn ấy? Có phải ai đó đang giả mạo? Có phải do Thiên Lập – với toàn bộ tài nguyên và sự tàn bạo – đã tìm ra điểm yếu tình cảm duy nhất của người điều tra mình? Họ điều tra. Họ khám nghiệm cuộc sống của ông Quang một cách kỹ lưỡng, như một sự xúc phạm nghiêm trọng. Họ không tìm thấy gì ngoài sự khiêm nhường và một câu chuyện về nhiệt tình hưởng thụ của ông với… quyền Anh. Ông Quang từng là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Thiên Lập trong những năm tháng đỉnh cao, thậm chí có mặt ở đại đa số các trận đấu của gã. Một mối liên hệ đơn thuần giữa một người hâm mộ và thần tượng? Không đủ để giải thích cho hàng trăm nghìn đô la. Kỳ Quyền Phong Bạo không chỉ là những cú đấm. Nó là sự xoay chuyển của quyền lực, là bão tố của những mưu mẹo, là đòn phanh gay khiến kẻ bị điều tra bỗng trở thành nghi can. Hạo hiểu rằng, mình không còn là người điều tra nữa. Anh đã trở thành một mảnh trong trò chơi lớn, một quân cờ trong ván cua mà bố mình, một cách vô tình hay cố ý, đã vô tình dính vào. Còn Thiên Lập, sau song cửa sắt, có lẽ đang mỉm cười. Và cơn bão mang tên Kỳ Quyền Phong Bạo vẫn đang quay, chưa có dấu hiệu sẽ dừng lại. Mỗi bước đi của Hạo từ giờ không chỉ là tìm kiếm sự thật, mà còn là cuộc chiến sinh tử để giữ cho mình, và cho chính người cha, khỏi bị cuốn vào vòng xoáy không đáy ấy.