Thủy cung ven biển vào những ca đêm luôn chìm trong sắc xanh mờ ảo, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng máy lọc khí vù vù, khác hẳn sự ồn ào của đoàn khách du lịch ban ngày. Tova, bà góa phụ đã bước sang tuổi 72, đã gắn bó với ca trực đêm ở đây tròn 12 năm. Chồng bà mất trong một vụ tai nạn tàu đánh cá ngoài khơi mười năm trước, từ đó bà chẳng thể ngủ ngon trọn giấc, nên cái tĩnh lặng của thủy cung lúc nửa đêm lại thành nơi bà thấy an tâm nhất. Mỗi tối bà đều mang theo hộp cơm cá kho tự nấu, ngồi bên bể cá lớn nhất, vừa ăn vừa kể lể với đàn cá về những ngày tháng hai vợ chồng cùng đi nhặt vỏ ốc trên bãi biển, cho đến khi gặp Marcellus. Con bạch tuộc khổng lồ này được đưa về thủy cung hai năm trước, nhân viên ai cũng dè chừng vì nó hay phun mực vào người lại gần, nhưng với Tova, nó lại hiền lành đến lạ. Mỗi lần bà đi qua bể, Marcellus lại bò nhanh lên thành kính, vươn những xúc tu mềm mại vỗ nhẹ vào mặt kính như chào hỏi. Có lần bà đánh rơi chiếc kẹp tóc cũ của chồng xuống nước, nó lặn một mạch xuống đáy, ngậm chiếc kẹp bơi lên đưa lại cho bà qua khe hở của nắp bể. Dần dần, hai "người bạn già" hình thành thói quen chẳng ai bảo ai: Tova kể cho Marcellus nghe về người chồng quá cố, về chiếc vỏ ốc hình trái tim mà ông ấy tặng bà trong ngày cưới, bảo đó là Kỷ vật vô giá của cả hai; còn Marcellus thì biểu diễn những trò lạ mắt, như tự mở nắp hộp đựng thức ăn, hay đổi màu da theo đúng sắc áo bà mặc mỗi tối. Mọi chuyện bắt đầu rẽ hướng vào một đêmmưa bão tháng mười. Cameron, chàng trai trẻ chừng 22 tuổi, xộc vào thủy cung xin trú mưa, áo quần ướt sũng, mắt đỏ hoe vì khóc. Cậu kể mình vừa bỏ nhà người nuôi, đang đi tìm cha mẹ ruột mà mình chưa từng gặp mặt. Manh mối duy nhất cậu có là một chiếc vỏ ốc nhỏ hình trái tim, y hệt chiếc Tova từng nhắc, mẹ ruột để lại bảo đó là Kỷ vật vô giá của gia đình, và nói rằng bố cậu từng làm việc tại một thủy cung ven biển. Tova thương cậu, cho cậu mượn chiếc áo khoác dạ cũ của chồng mình, rồi sau đó Cameron thường xuyên ghé thủy cung, giúp bà lau dọn kính bể, chăm sóc các loài cá nhỏ. Một đêm trăng sáng, khi Tova và Cameron đang thay nước cho bể của Marcellus, con bạch tuộc bỗng lặn xuống đáy, ngậm lên một chiếc hộp thiếc nhỏ đã rỉ sét, đẩy qua lưới bể cho hai người. Bên trong hộp là một bức ảnh chụp chồng Tova lúc trẻ, một lá thư viết tay nát vụn, và một chiếc vỏ ốc hình trái tim còn lại, khớp hoàn toàn với chiếc Cameron mang theo. Lá thư viết rằng, trước khi gặp Tova, chồng bà từng có một mối tình với một nhân viên cũ của thủy cung, và có một đứa con trai, nhưng người mẹ đã mất khi sinh con, ông ấy không dám nói với Tova vì sợ bà buồn, chỉ để lại chiếc hộp trong bể cá, hy vọng một ngày con trai sẽ tìm thấy. Ba nhân vật, bà lão tóc bạc, chàng trai trẻ đôi bàn tay run rẩy, và con bạch tuộc im lặng nấp dưới đáy bể, cùng đứng đó đọc lá thư, hé lộ bí mật gia đình kéo dài suốt hai mươi năm. Chiếc vỏ ốc cặp đôi ấy, vốn là Kỷ vật vô giá của tình yêu Tova và chồng, rốt cuộc lại thành sợi dây kết nối bà với đứa con riêng của chồng, mà bà chưa từng biết đến. Còn Marcellus, con bạch tuộc thông minh ấy, dường như hiểu tất cả, vươn xúc tu vỗ nhẹ vào tay cả hai, như một cái ôm an ủi vội vã.