Hừm, trời đất thương đạo! Máu loang đỏ triền sông, ngọn giáo lạnh tàn nhẫn quật ngã hàng trăm cao thủ võ lâm, Giang Ly nện gót xuống đất, cắn răng hứng đỡ ba ngọn phi đao lạnh như tiết rồng đông. Mật Mã Sơn Hải Kinh - thứ bảo vật khiến nhân tâm điên đảo, đang ẩn kín trong trái tim lệnh bài nàng mang theo. Hoàng tử Thương quốc chính là Hữu Thân Bất Pha, từ xa nhìn thấu kiếp nạn ấy, chân đạp Thương Long Bộ phóng tới như mãnh hổ xé gió. Kiếm trong tay hắn gầm rú một tiếng, tầng tầng khí lãnh xé rách tám gian trướng gỗ, mười hai tên giặc bợm giật mình quay đầu, chỉ thấy ánh chớp lóe sáng ngang cổ... Nơi ấy - Đại Hoang Nguyên cát bụi mịt mờ, xác người thối rữa dưới gốc ghi gai khô khốc. Hai bóng lưng sát vai nhau, bước ngược gió lốc cuồng phong. Thân phận hoàng tử - Giang Ly tiện nữ tưởng đời chẳng nhìn mặt nhau, vậy mà một trận máu chảy trên sông Tuyết mở mối cơ duyên kỳ lạ. "Chạy!" Hữu Thân gầm lên, tay trái hất tung bao tải muối trên lưng la thồ, bụi trắng mù mịt che kín đường về. Lũ cướp Lâu Lan Tam Ma đuổi sát gót chân, ngựa hí vang rừng thiết mộc, tiếng suýt soát kiếm khí xé gió ngay sau ót... Nằm trong hang đá lởm chởm nhím độc, Giang Ly mím môi nhìn vết đao dài hai tấc trên vai hắn. Bóng đêm nuốt chửng ánh lửa bập bùng. "Ngươi..." nàng chưa dứt lời, tai đã nghe tiếng rắc rắc từ tầng địa động tối om. Những đốm lửa xanh lè từ từ hiện ra - bầy quỷ lang mắt đỏ chảy dãi thèm máu tươi. Hữu Thân Bất Pha nhe răng cười lạnh, kiếm chắn ngang trước ngực: "Đại Hoang Nguyên này, chết cũng phải cắn trả chúng nó mấy miếng!" Giác quan hai người như hòa làm một, lưng tựa lưng thấu hiểu từng nhịp thở. Chập chờn bóng người nhảy múa cùng tử thần... Lần thứ năm vượt Hỗn Độn Trận, tóc tai xơ xác như lũ ăn mày, môi nứt nẻ khô máu. Hữu Thân chợt phát hiện hình hoa văn kỳ dị trên đôi khuyên tai bằng Thiết Ngọc Hắc Tinh của Giang Ly - giống hệt ký tự trong mảnh da dê rách nát cha hắn để lại. Mật Mã Sơn Hải Kinh! Đôi mắt vốn lạnh như băng bỗng chớp loé. Trong lòng đại mộ bí ẩn giữa đầm lầy tử khí, từng manh mối ghép lại thành bức họa đồ ghê rợn... Lầu Hồng Nhạn đêm ấy, trăng treo như liềm gặt máu. Vị tiên tử váy vàng Lục Y Y bị bọn Hắc Vân Sơn Trại ép tới góc hiên, khóe mắt lấp lánh giọt châu tình. "Chậm!" Giang Ly đứng phắt dậy, ghìm khóe áo Hữu Thân lại quá bất ngờ. Chưởng ấn Thái Nhất Cửu Thiên Hỏa vụt bay ra, đốt sáng trời đêm. Ai ngờ bạo khí ấy vừa loé lên, pháo hoa từ bốn phía òe vỡ trăm ánh hỏa châu - rục rịch bóng người trùng điệp nhảy xuống mái ngói, đao kiếm vây kín tám phương...