Cô bước vào rừng, tìm về một nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ thấu được qua những khe lá đen kịt. Không phải một căn nhà, mà là một clearing – một khoảng đất trống quanh co xung quanh bởi những cây cổ thụ xù xì, những thân cây như những ngọn giáo chỉ lên bầu trời xám nhạt. Chính giữa clearing, một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ, khói xanh cuộn lên rồi biến mất, như hơi thở của nghi lễ vừa kết thúc. “Nghi Lễ Mục Rỗng,” giọng nói của mụ phù thủy vang lên từ bóng tối, không phải từ một người, mà như từ chính những cái cây đang rì rào. “Đó là con đường duy nhất. Một cái giá để đánh đổi với sự sống đang rơi vào tay thần chết.” Mụ không phải là loài người. Da mụ có màu của gỗ mục, những nếp nhăn như vân cây, và đôi mắt lốm đốm một thứ ánh sáng lạnh. Mụ không cần pha thuốc, không cần nguyền rủa lên chiếc kim chỉ. Mụ chỉ chỉ tay vào sự trống rỗng của chính clearing, vào cái hốc tối phía sau bếp lửa. “Thần chết muốn một vật tế, một sự trả nợ,” mụ thì thầm. “Nghi Lễ Mục Rỗng không phải là thứ ta lấy từ thế giới này. Nó là thứ ta đưa vào trong ngươi, rồi sau đó, lại đem ra khỏi ngươi. Nó là một cái khoảng trống đầy đủ, một mảnh tâm can bị khoét sâu đến mức thần chết thỏa mãn.” Cô gái trẻ, tên là Lan, không hiểu. Mụ giải thích bằng những ví dụ mờ ám: “Như một lời thề đã quên, như một mối tình chưa từng nói, như một phần tuổi thơ đã bị tước đi. Một cái gì đó bên trong ngươi đủ lớn, đủ đặc biệt để thay thế cho hơi thở cuối cùng của ngươi.” Lan, trong cơn tuyệt vọng, gật đầu. Nghi lễ bắt đầu. Không có kinh kệ, chỉ có tiếng thì thầm bằng một ngôn ngữ không phải của người, không phải của động vật. Không có ngọn nến, chỉ có lửa đỏ trong bếp lửa, và ánh sáng bạc lấp lánh từ những đồng xu cổ xưa mụ ném vào tro tàn. Mụ lấy một chiếc lá khô, gấp nó thành hình con người, rồi thổi một hơi vào đó – chiếc lá lập tức cháy thành tro, nhưng không biến mất, mà lơ lửng trong không khí. “Đó là dấu hiệu,” mụ nói. “Một phần của ngươi đã được dọn sạch. Khoảng trống bắt đầu được đánh dấu. Giờ, hãy nhìn vào ngọn lửa và cảm nhận sự trống rỗng đó. Khi nó đủ rộng, thần chết sẽ đến nhận.” Lan nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, cố gắng cảm nhận. Thoạt tiên, chỉ có nỗi sợ. Rồi, một cảm giác lạ lùng – như thể một sợi dây vô hình đang được cắt, một gánh nặng vô hình đang được nhẹ bẫng. Một sự nhẹ nhõm quái dị, lạnh lẽo, xâm lấn. Cô thấy mình như cạn kiệt, nhưng cũng như được giải thoát. Mụ phù thủy gật đầu, một nụ cười biến mất trên đôi môi khô. “Nó đã đủ rộng rồi. Có thể đi.” Lan bước ra khỏi clearing, bước vào bóng tối rừng sâu. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, và cũng trống rỗng. Cô về nhà, và cơn bệnh tử thần trong cô thực sự lui đi, không còn tiếng thở dài đau đớn, không còn cơn khát sống còn trong con người. Nhưng rồi những thứ khác bắt đầu biến mất. Cô quên mật khẩu tài khoản ngân hàng – một cái gì đó hoàn toàn vô nghĩa, nhưng là “cái gì đó”. Cô không còn nhớ chính xác khuôn mặt người bạn thơ ấu đã chuyển nhà năm cô mười tuổi. Cô xem lại album cưới của bố mẹ và nhận ra mình không còn nhớ cái tên của con mèo cưng năm xưa, dù hình ảnh nó vẫn rõ ràng. Sự trống rỗng đang lớn dần, ăn mòn những chi tiết nhỏ, những ký ức bề ngoài. Rồi đến những thứ lớn hơn. Một buổi sáng, cô thức dậy và nhận ra mình không còn biết cảm giác yêu đời là gì. Không phải là bệnh tật, mà là sự vắng mặt hoàn toàn của khái niệm đó. Cô nhìn thấy hoa hồng, cảm thấy chúng đẹp, nhưng không có sự rung động, không có mùi hương – chỉ là sự nhận thức khô khan về màu sắc và hình dạng. Cái giá đã được trả. Nghi Lễ Mục Rỗng đã lấy đi tất cả những thứ không cần thiết, để thay vào đó là sự sống. Nhưng rồi nó tiếp tục khoét sâu, lấy đi cả những thứ đáng trân quý. Lan câm nín, trở thành một bóng ma sống trong thế giới vật chất. Cô sống, hơi thở vẫn còn, nhưng cô đã trở thành một cái khoảng trống có hình dạng con người. Cái khoảng trống mà thần chết đã chấp nhận như một món tiền đủ giá. Cô đã lừa được tử thần bằng chính sự trống rỗng đang mở rộng trong mình. Và mụ phù thủy trong rừng? Người ta nói rằng, đêm nay, khi trăng lên, clearing lại được thắp sáng. Lửa vẫn cháy âm ỉ. Khói xanh vẫn cuộn lên. Nhưng lần này, không phải một phụ nữ trẻ đến đây tìm kiếm. Mà là một bóng ma – một bóng ma trống rỗng – lảng vảng quanh clearing, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy cái hốc tối đã ăn mòn chính nó. Có lẽ đó là nghi lễ tiếp theo. Có lẽ cái Mục Rỗng rồi cũng muốn được lấp đầy bằng một cách trả giá mới. Vòng xoay của sự đánh đổi chưa bao giờ dừng lại.