Takao vốn là đứa mọt sách nổi tiếng nhất khối 11, suốt ngày chỉ quanh quẩn góc thư viện tầng 3, cái túi vải đeo bên hông lúc nào cũng nhét cuốn Những Bông Hoa Ác bìa mềm, trang giấy lật đi lật lại đến mức gáy sách gãy lệch hẳn một bên. Cậu thích Nanako từ cái hôm năm ngoái cô mượn cho cậu cây bút bi, ngón tay cô chạm nhẹ vào mu bàn tay cậu, ấm nóng đến mức cậu nhớ suốt 14 tháng trời. Thế mà mỗi lần lướt qua cô, cổ họng cậu cứ nghẹn cứng, chữ nghĩa gì cũng thoát ra không thành tiếng. Có lần cậu gom đủ dũng khí định thốt lên một tiếng chào, thế mà cổ họng cứ nghẹn lại, nói mãi chẳng ra hơi, chỉ bập bẹ được mấy tiếng lắp bắp, Nanako cười tít mắt hỏi có phải cậu bị cảm lạnh không, cậu quay đầu bỏ chạy, vấp phải cái balo để dưới đất, sách vở rơi tung tóe, cuốn Những Bông Hoa Ác rơi ngay dưới chân cô ấy. Cô nhặt lên, đọc nhẹ cái tên tiếng Việt trên bìa, ánh mắt sáng lên: "Tớ cũng thích Baudelaire lắm, hè năm ngoái tớ đọc hết cuốn Những Bông Hoa Ác này đấy." Từ hôm đó cậu càng chẳng dám mở lời nữa. Sợ mình nói ra điều gì đó quá nhẹ nhàng, chẳng xứng với ánh sáng trong mắt Nanako. Thế là những cảm xúc mãnh liệt cứ thế tuôn ra thành hành động lén lút: cậu hái những bông cầu vồng đã khô héo ở bụi cây sau nhà thi đấu, ép phẳng rồi lén bỏ vào tủ giày của Nanako, kèm theo mẩu giấy chép tay câu thơ trong Những Bông Hoa Ác: "Cái đẹp được tạo nên từ hàng triệu thứ lặt vặt, ngay cả sự thối rữa cũng tính"; cậu bắt con bướm đêm chết ở cửa sổ thư viện, bỏ vào lọ thủy tinh nhỏ xíu để trong ngăn kéo bàn học của cô ấy – Baudelaire có viết về việc bướm đêm lao vào lửa, chết cũng cam, giống hệt cách cậu cứ nhìn Nanako là tim đập thình thịch chẳng thèm trốn. Tuần trước cậu còn lẻn vào phòng mỹ thuật, lấy trộm bức vẽ cây hoa anh đào cô để quên, viết ở mặt sau: "Tay cậu vẽ cái cây này, tớ muốn áp nó vào ngực mình", sáng hôm sau lẻn bỏ vào giữa tập bài tập của cô ấy. Tin đồn bắt đầu lan ra từ đó. Hành lang trường xầm xì bàn tán: "Thằng Takao câm lặng thích Nanako, suốt ngày rình rập cô ấy". Ngay cả mấy đứa khóa dưới hay sang xin kẹo của Nanako cũng bắt đầu tránh xa cô. Mà Takao chẳng buồn để ý, trong đầu cậu chỉ có mỗi câu Baudelaire viết: "Hãy sống như kẻ lang thang, dù chỉ ở trong bóng tối". Vụ bê bối lớn bùng nổ vào cái chiều tháng 10 mưa lất phất. Nanako cầm ô trong suốt ngồi dưới gốc anh đào cũ gặm bánh mì ngọt. Takao nắm chặt bó hoa hồng khô héo hái từ nghĩa trang gần nhà, quyết định làm một chuyện "thật lãng mạn": cậu trèo ống nước lên sân thượng tòa nhà học, định đặt bó hoa lên lan can ngay trên đầu chỗ Nanako ngồi, để cô ấy ngẩng lên là thấy. Trèo đến nửa chừng thì đế giày trượt, cả người suýt ngã nhào, tiếng hét của cậu vang lên khiến ông bảo vệ Sato nghe thấy, báo cả cảnh sát lẫn hiệu trưởng tới. Trong balo cậu lúc đó ngoài bó hồng khô còn có bức vẽ trộm, lọ bướm đêm, chục mẩu giấy để trong tủ giày Nanako. Cả trường chấn động: phụ huynh được gọi lên, cậu bị đình chỉ học một tuần, Nanako trả lời phỏng vấn báo học sinh trường với vẻ mặt bối rối: "Takao chỉ là ít nói thôi, tớ không ngờ cậu ấy lại làm mấy chuyện đó", giọng nói chẳng có chút sợ hãi nào, chỉ toàn là ngạc nhiên. Hôm cậu ngồi bệt ở bậc thang nhà thi đấu khóc nức nở, bóp nát cuốn Những Bông Hoa Ác đến mức gáy sách gãy đôi, thì Rei tìm thấy cậu. Con bé này tham gia câu lạc bộ sách cũ, suốt ngày núp trong thư viện, gọng kính dày cộm lúc nào cũng dính vết mực xanh, chẳng mấy ai để ý đến. Nó không nói "đừng buồn nữa", cũng chẳng bảo "cậu làm sai rồi", chỉ lôi từ túi ra cuốn Những Bông Hoa Ác bản in đầu tiên, bìa mờ cũ kỹ, là cuốn sách hiếm tìm thấy trong nhà kho thư viện. "Cậu không điên đâu," nó ngồi sát bên cậu, giọng điệu phẳng lặng, "Baudelaire cũng chẳng điên. Vấn đề là cậu cứ cố nhét mấy cảm xúc đó vào những lời nói mà người ta có thể hiểu được. Người ta chỉ đọc mấy đoạn viết về hoa trong Những Bông Hoa Ác, chẳng ai thèm để ý đến những cái rễ mục nát dưới bùn đất cả." Takao ngẩng lên nhìn nó, thấy ngón tay nó kẹp điếu thuốc chưa đốt – tất nhiên trong trường cấm hút thuốc, nó chỉ giữ thói quen đó thôi. "Tớ thấy cậu trèo lên sân thượng đấy, cũng thấy mấy bông hoa cậu để vào tủ giày Nanako," nó đẩy cuốn bản đầu tiên vào tay cậu, "Tớ không nói với ai đâu. Đáng lẽ tớ có thể ngăn cậu lại, nhưng tớ không làm thế. Tớ biết cảm giác đó mà, muốn đốt hết mọi thứ lên, mới thấy người ấm lại được tí nào." Sau đó Rei đưa cho cậu chìa khóa nhà kính bỏ hoang, bảo ở đó có nấm độc mọc um tùm, có hoa khô chưa rụng hết cánh, ép vào sách là đẹp nhất. "Đừng nghe họ bảo cậu phải 'bình thường' này nọ," nó quay đầu lại cười trước khi đi, mắt kính phản lên ánh sáng nhạt, "Cái điều chàng Charles Baudelaire này giấu trong lòng, mới là phần chân thật nhất của Những Bông Hoa Ác đấy. Tớ sẽ giúp cậu nuôi nó lớn." Từ hôm đó Takao không còn cố gắng nói lời nào nữa. Cậu nghe theo lời Rei, để ngày càng nhiều hoa khô, nhiều mẩu giấy chép thơ vào tủ đồ Nanako, thậm chí ngày sinh nhật cô còn dán cả bài thơ dài viết theo phong cách Baudelaire lên bảng đen trước cửa lớp cô ấy. Tin đồn càng lan rộng, mà cậu chẳng thèm bận tâm. Hạt giống nằm sâu trong lòng cậu, cái thứ mà người ta gọi là "hành vi biến thái", cái vẻ đẹp thối rữa nhưng rực cháy trong cuốn Những Bông Hoa Ác, cuối cùng cũng không còn là bí mật của riêng cậu nữa. Rei đang tưới nước cho nó đấy, ngày qua ngày.