Moscow, 1977. Trong cái lạnh cắt da của một đêm tháng Mười, cuộc sống của hai người phụ nữ tưởng chừng mãi nhuốm màu xám xịt đã rẽ sang hướng khác, như một vở kịch đầy mỉa mai mà chính họ cũng không ngờ tới. Những Kẻ Vô Hại – cái tên mà người ta thường gán cho Irina và Olga, hai góa phụ ngoài bốn mươi, sống lặng lẽ trong khu tập thể cũ kỹ ở ngoại ô. Irina, với đôi mắt buồn rười rượi sau cái chết đột ngột của chồng – một kỹ sư vô danh làm việc cho nhà máy điện – suốt ngày cúi mặt vá khâu đồ thuê trong góc chợ trời. Còn Olga, vốn là lao công ở Bảo tàng Lịch sử, chỉ biết cặm cụi quét những lớp bụi phủ lên những hiện vật của một thời đã chết. Họ chẳng khác gì những cái bóng. Không ai thèm đoái hoài, càng không ai đề phòng. Chính cái sự vô hình ấy đã biến họ thành thứ vũ khí hoàn hảo. Bước ngoặt đến vào một buổi chiều tháng Ba, khi Irina nhận được mẩu giấy gấp vội nhét trong gói bánh mì đen – thứ đồ ăn tồi tàn nhất mà bà thường mua ở cửa hàng quốc doanh. Nét chữ của chồng bà, thẳng thắn và gọn ghẽ như ngày anh còn sống: “Đừng tin vào vụ nổ lò phản ứng. Tìm chiếc hộp gỗ dưới sàn nhà kho.” Đó là lá thứ hai Olga nhận được trong tuần ấy – một bức ảnh chụp chồng cô đang ngồi trong quán cà phê với người lạ mặt, phía sau là tấm biển ghi “Đại sứ quán Thụy Điển.” Hóa ra, cả hai người chồng đều chết vì một vết đạn xuyên sau gáy, được bịt kín bằng kịch bản “tai nạn lao động” và “đột quỵ.” Họ lao vào cuộc truy tìm như những con thiêu thân. Dưới lớp ván gỗ mục nát trong nhà kho cũ của nhà máy, Irina phát hiện những tập tài liệu về một chủng virus mang tên “Orion-77” – thứ vũ khí sinh học được phát triển bí mật dưới vỏ bọc nghiên cứu y tế. Còn Olga, sau khi lục tung kho lưu trữ bảo tàng, tìm thấy bản thiết kế một thiết bị phát tán virus ngụy trang dưới dạng máy lọc không khí – loại thiết bị đang chuẩn bị được xuất khẩu sang Berlin. Người chồng “kỹ sư vô danh” của Irina thật ra là chuyên gia sinh học cấp cao, còn chồng Olga – nhân viên văn phòng – lại là điệp viên Ba Lan cài cắm từ thời chiến. Họ chết vì biết quá nhiều. Khi người đàn ông mặc áo da đen gõ cửa căn hộ của Irina một đêm mưa gió, cả hai góa phụ tưởng mình sẽ chung số phận với chồng. Nhưng vị khách không ngờ tới lại là điệp viên CIA mật danh “Havana,” người đã theo dõi họ từ cái ngày đầu tiên lần ra mối liên hệ giữa các cái chết. “Liên Xô đang định thả virus vào nước uống của quân đội Mỹ ở Tây Đức,” ông ta nói, mắt không rời khỏi tấm bản đồ dán đầy ghim đỏ trên tường. “Chúng tôi cần những người không ai ngờ tới – như hai bà.” Thế là Những Kẻ Vô Hại bước vào thế giới ngầm đầy máu và mưu đồ. Irina dùng tài khâu vá để giấu micro vào đường chỉ áo khoác của viên sĩ quan KGB thường ghé chợ. Olga dùng chiêu thức giả vờ say rượu làm lao công dọn dẹp văn phòng Bộ Quốc phòng để đánh tráo tài liệu. Họ học cách đặt bom hẹn giờ bằng... lò vi sóng, truyền tin mật qua công thức nấu borsch, và lợi dụng chuyến tàu chở hàng từ bến cảng Leningrad để tẩu tán bằng chứng. Sự ngây ngô ban đầu nhường chỗ cho một sự lạnh lùng đáng sợ. Khi Irina bóp cò súng lần đầu tiên, bà không hề run tay – hình ảnh thi thể chồng trong quan tài kính như xua tan mọi do dự. Âm mưu dần phơi bày: Orion-77 chỉ là mồi nhử. Kẻ đứng sau là tướng KGB Dmitri Volkov – người đã dàn dựng cái chết của hai người chồng – thực ra đang âm thầm mua chuộc các nhà khoa học Mỹ nhằm gây rối loạn chính trường Washington. Chiến tranh không diễn ra bằng đại bác, mà bằng những căn bệnh bí ẩn và những vụ bê bối chính trị được dàn dựng tinh vi. Đúng thứ vũ khí chỉ có thể tồn tại trong bóng tối – như cách Những Kẻ Vô Hại đã hành động. Khi Volkov bị bắt ở biên giới Phần Lan với vali đầy tài liệu giả mạo cùng lọ virus thật, hắn không thể tin vào mắt mình. Hai người phụ nữ đứng sau ánh đèn phòng thẩm vấn – kẻ thì còn vương mùi nước xịt sàn, người còn dính vụn chỉ thừa trên tay áo – đã mỉm cười với vẻ ngượng ngùng quen thuộc. “Chúng tôi chỉ là Những Kẻ Vô Hại thôi,” Irina khẽ nói, giọng run run như ngày đầu gặp Havana, “nhưng ông nên nhớ: giết chồng ai thì không nên để vợ họ sống sót.” Họ biến mất khỏi Moscow vào một đêm không trăng. CIA hứa hẹn một cuộc sống mới ở phương Tây, nhưng hành lí họ mang theo chỉ là hai tấm ảnh chồng cũ và nắm đất khô quắt lấy từ mộ phần. Ở nơi ấy, không ai gọi họ là điệp viên, càng không ai nhớ họ từng là những cái bóng. Những Kẻ Vô Hại – cái tên giờ đây đã trở thành lời cảnh báo thì thầm trong hàng ngũ KGB: “Hãy sợ những kẻ không ai thèm nhìn tới. Bóng tối bao giờ cũng rình rập sau lưng người quá tự tin vào ánh sáng.”