Mumbai những năm chập chững hậu độc lập. Không phải cái Mumbai của Bollywood lấp lánh hay tòa nhà cao tầng rực rỡ sau này, mà là một thành phố tranh cãi trong chính cái vỏ kiến trúc của mình. Mỗi con phố là một ranh giới, mỗi góc nhà là một chương trong bản giao hưởng chưa hoàn tất. Tiếng cầu nguyện từ chùc Hindu và thánh đường Hồi giáo vẫn vang lên, nhưng dưới sự phủ quyết dần dần của tiếng động cơ máy kéo và tiếng ồn ào của những xưởng may mới mọc lên như nấm. Ở đây, "O Romeo" không phải là nhân vật chính cho một vở kịch tình yêu. Đó là tiếng thì thầm trong những gánh hàng đêm, là tên gọi bí danh cho một kẻ buôn bán thời cơ, cho một sự tồn tại mơ hồ giữa hai thế giới đang chồng lấn. Thế giới ngầm không phải là bóng tối tuyệt đối, nó chiếu rọi qua lớp vỏ kiến trúc cũ kỹ, trong những căn phòng trống bên trên quán trà, hay trên boong tàu đỗ bến, nơi những cuộc gặp gỡ quyết định đôi khi chỉ kéo dài vừa đủ để đánh một tay bài, hoặc trao một bức thư không cần dấu. Cái "gai góc" nằm ở chính sự chuyển tiếp không đủ dịu êm đó. Những tên đầu sỏ cũ, những "baap" (cha) của các băng nhóm từ thời đại mafia cổ điển, cảm thấy lối đi đã trơn trượt dưới chân khi những công ty mới toanh, được bảo kê bởi chính sách kinh tế mới, bắt đầu đặt chân vào đất thần. Đường phố không chỉ là mảnh đất cho những cuộc đụng độ máu me nữa; chúng trở thành tuyến đường vận chuyển hàng cấm, điểm giao thương cho sự thỏa thuận và sự phản bội. Một gánh hàng rau có thể che giấu một túi tiền bạc, một chiếc xe lôi chở đầy khách lại là một đường dây liên lạc sống còn. Bóng tối của đô thị nhộn nhịp này không phải là sự vắng lặng. Nó là một mạng lưới đặc, đan xen tiếng cười của đám đông, tiếng rao bán, tiếng còi tàu từ cảng, và âm thanh của những cuộc nói chuyện thầm thì. Một kẻ như "O Romeo" sống sót trong mạng lưới ấy, không phải vì mạnh nhất, mà vì biết cách lách qua những khe hở, giữ mình ở ranh giới mong manh giữa thời cũ và thời mới, giữa sự tôn trọng truyền thống và cái bám víu của lòng tham trong một thành phố không ngừng biến đổi. Câu chuyện là về những kẻ không bao giờ là trung tâm sao, nhưng lại là phần gân xương, là chất xúc tác cho sự biến đổi đầy mưu mô và đẫm máu của một Mumbai đang tìm tiếng nói mới.