Lee Dong-hwi luôn được biết đến qua những vai hài nhẹ nhàng, nụ cười duyên và lối diễn xuất tươi sáng, nhưng ở tuổi ngoài 30, anh bắt đầu cảm thấy bị "đóng khung" trong một hình tượng không còn mang lại sự thử thách. Khao khát được thể hiện chiều sâu nội tâm, anh quyết tâm thay đổi, và cơ hội đến khi một đạo diễn danh tiếng mời anh vào vai một vị vua đầy uy nghi trong một bộ phim cổ trang hoành tráng. Tuy nhiên, khoảng cách giữa hình tượng hài hước quen thuộc và một nhân vật trầm tĩnh, uy quyền là quá lớn. Lee không chỉ phải học cách kiểm soát ngôn ngữ cơ thể, ánh mắt, mà còn phải hiểu rõ tâm lý của một người cầm quyền phải gánh vác trách nhiệm và cô độc. Để làm được điều này, anh quyết định áp dụng phương pháp diễn xuất nhập vai — một kỹ thuật đòi hỏi diễn viên phải sống như nhân vật ngay cả ngoài phim trường. Anh bắt đầu nghiên cứu lịch sử, tham gia các buổi tập võ cổ truyền, thậm chí ăn mặc và cư xử như một vị vua trong sinh hoạt thường nhật. Ban đầu, bạn bè và đồng nghiệp tỏ ra ngạc nhiên, thậm chí hoài nghi, nhưng dần dần họ nhận ra sự nghiêm túc và nỗ lực của anh. Trong quá trình này, Lee đối mặt với không ít khó khăn: áp lực từ dư luận, nghi ngờ từ bản thân, và thách thức trong việc cân bằng giữa cuộc sống cá nhân và vai diễn. Khi bộ phim ra mắt, Lee Dong-hwi không còn là chàng diễn viên hài quen thuộc nữa, mà là một vị vua đầy khí chất trên màn ảnh. Khán giả ngỡ ngàng trước sự lột xác, và giới chuyên môn đánh giá cao khả năng nhập vai của anh. Thành công này không chỉ đến từ tài năng, mà còn từ sự dũng cảm dám thử thách bản thân và kiên trì theo đuổi phương pháp diễn xuất nhập vai — một minh chứng cho việc, với nỗ lực và phương pháp đúng đắn, mọi giới hạn đều có thể vượt qua.