Tokyo, 1987. Renoir: Tình Thơ Mùa hè năm ấy, Tokyo ngập trong ánh đèn neon loang lổ và tiếng ì ầm của những chuyến tàu điện ngầm vội vã. Em — một cô bé 11 tuổi với đôi mắt nâu thẫm chưa kịp quen nụ cười — lặng lẽ nép mình trong góc nhỏ căn phòng tập thể chật hẹp. Bầu trời tuổi thơ của em không có những cánh diều no gió, mà đầy ắp mùi thuốc sát trùng từ bệnh viện nơi cha nằm, cùng tiếng thở dài rót thẳng vào đêm của mẹ. Cha em, người đàn ông từng một tay nâng cả gia đình trên vai, giờ gầy guộc dưới lớp chăn bệnh màu xám. Căn bệnh ung thư di căn như lưỡi dao lạnh, cắt đứt từng sợi hy vọng mỏng manh. Mỗi chiều tan học, em lết đôi giày thể dục bạc màu qua dãy hành lang dài vô tận của bệnh viện, lòng nặng trĩu một nỗi sợ vô hình: Sợ hôm nay là lần cuối nhìn thấy nụ cười gượng trên gương mặt cha. Mẹ em — người phụ nữ với đôi bàn tay chai sần vì những ca làm thêm liên miên — trở thành cái bóng căng thẳng. Áp lực cơm áo gạo tiền biến bà thành ngọn lửa bập bùng, dễ bùng cháy bởi những điều nhỏ nhặt nhất. Một cốc nước đổ, một bài tập toán điểm kém, cũng có thể khiến căn phòng nhỏ ngạt thở trong tiếng quát tháo. Em học cách nín thở, co rúm người trong góc tường, như con mèo hoang chờ cơn giận dịu xuống. Giữa những biến động ấy, "Renoir: Tình Thơ" trở thành lối thoát. Những bức tranh của Renoir trong cuốn sách mượn từ thư viện trường — sắc màu ấm áp, những vũ hội ngoài trời rực rỡ, khuôn mặt thiếu nữ bình yên — là thế giới song song em chạm vào mỗi tối. Em vẽ lại chúng bằng bút chì màu trên giấy nháp, tự hỏi liệu có tồn tại một Tokyo nào khác ngoài kia, nơi người ta cười không cần gượng gạo, và nước mắt không phải vật trang sức của người lớn? Nhưng ngay cả trong bọt khói mơ mộng ấy, hiện thực vẫn đuổi bám. Em nhìn thấy nó qua ánh mắt đục mờ của bác hàng xóm — cựu chiến binh mắc chứng hoang tưởng, người thường ngồi khóc giữa đêm vì tiếng pháo hoa gợi nhớ chiến tranh. Em nghe thấy nó trong tiếng violon lạc điệu của chị gái tầng trên — sinh viên nhạc viện bỏ học vì mang thai ngoài ý muốn. Tuổi thơ em chín ép trong nỗi đau mượn từ những mảnh đời vỡ nát xung quanh, như trái non rụng xuống đất lạnh. Mùa thu đến, lá phong đỏ thẫm rơi đầy trên lối vào bệnh viện. Em ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, lặng nhìn cha ngủ thiếp đi sau cơn đau quặn thắt. Tay em siết chặt cuốn sách về Renoir, những trang giấy nhàu nát ở góc. Tại sao thế giới ngoài kia đầy hoa và ánh sáng, mà người ta vẫn đau đến thế? — câu hỏi ấy găm vào tim em như mảnh thủy tinh, nhức nhối mãi cho đến khi em hiểu rằng, có lẽ "tình thơ" mà Renoir vẽ, cũng chỉ là khoảnh khắc mong manh giữa một thế giới không hoàn hảo...