Dưới ánh chiều tà vệt màu cam rực rỡ của New England, cái sân bóng cũ kỹ như trút hơi thở cuối cùng. Những vết nứt ngoằn ngoèo trên mặt sân, hàng ghế gỗ long sơn, và cả vệt mờ của quả bóng đập vào tường rào qua năm tháng – tất cả sắp biến mất để nhường đất cho mấy căn hộ sang trọng. Hai đội bóng phong trào, mặc đồng phục nhàu nhĩ, co cụm trong cái lạnh cuối thu. Họ không phải vận động viên chuyên nghiệp, chỉ là lũ giáo viên, thợ sửa ống nước, nhân viên ngân hàng gắn bó với mảnh sân này suốt hai mươi năm. Trận đấu diễn ra như một nghi lễ tưởng niệm. Tiếng hét "Cố lên, ông già!" vang lên từ hàng ghế ít ỏi – toàn bạn bè, vợ con họ, mấy ông cụ ngày xưa từng đứng trên sân này. Đến hiệp 7, tỉ số vẫn lửng lơ 3-3. Rồi Pete – tay ném tóc muối tiêu của đội Hawks – chậm rãi gật đầu với thủ môn. Cánh tay ông vung lên như dây đàn chùng, quả bóng bay lên cao vút, cong mềm mại như mặt trăng lưỡi liềm. Eephus! Cú ném chậm đến mức tay đập đội đối phương tưởng nhầm đồng hồ ngừng chạy. Quả bóng rơi xuống như chiếc lá phong cuối mùa, chạm găng tay thủ môn trong tiếng hò reo bùng nổ. "Thằng quỷ già còn giữ chiêu đó à?" – ai đó cười nghẹn ngào. Eephus của Pete từng là trò đùa những ngày đầu, giờ thành biểu tượng của những thứ không bao giờ trở lại. Trận đấu kết thúc trong tiếng vỗ tay rời rạc. Họ ôm nhau, mắt đỏ hoe, nhặt những mảnh đất khô cột làm kỷ niệm. Ngày mai, chiếc máy xúc sẽ nhai nát hàng rào sắt gỉ, nhưng chẳng ai trong số họ tiếc cái sân – họ tiếc những buổi chiều nắng xiên người qua song cửa văn phòng, thấy bóng mình in lên mặt sân cũ.