Phil Weston luôn như sống trong cái bóng quá lớn của người cha – một tay cựu vận động viên khét tiếng với triết lý "thẳng tay" và "không khoan nhượng". Ngày nhỏ, cứ mỗi lần Phil lỡ sút bóng trượt khung thành là tiếng gầm gừ của cha lại nổi lên: "Con yếu ớt như đàn bà! Đá nữa đi, đá gãy chân cũng phải thắng!". Những câu nói ấy hằn sâu đến mức, dù đã làm bố của hai đứa trẻ, trái tim anh vẫn thắt lại mỗi khi nghe ai đó quát tháo trên sân cỏ. Thế mà lạ đời, khi làm huấn luyện viên đội bóng U10 của con trai, Phil bỗng nhận thấy mình biến thành một phiên bản lỗi của cha – thứ mà anh chua xót gọi là "bệnh di truyền Sút Và Hét". Ban đầu, anh còn dặn lòng phải dịu dàng. Nhưng chỉ sau hai trận thua liên tiếp, quá khứ ập về. Anh quát tháo lũ trẻ tập chạy nước rút đến mức đứa nhỏ nhất nôn thốc nôn tháo, rồi như điên đòi chúng rèn sút penalty dưới trời nắng gắt. "Các em phải cứng rắn! Mềm yếu thì chỉ có nước ăn đất!" – câu nói của cha năm nào vang lên trong đầu, nhưng giọng nói lại chính là của anh. Sút Và Hét – cái vòng luẩn quẩn ấy bủa vây. Phil nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của bọn trẻ mỗi khi anh hét vào mặt chúng vì một đường chuyền hỏng. Trong một buổi tối, vợ anh khẽ nói: "Anh không thấy con Tim căng thẳng sau mỗi buổi tập sao? Nó sợ sai đến mức không dám ngủ… giống hệt anh hồi xưa." Câu nói như gáo nước lạnh. Phil chợt nhớ cái năm lớp 5, anh úp mặt vào gối khóc vì cha đuổi khỏi sân sau trận thua. Liệu lũ trẻ giờ đây có đang ôm nỗi tổn thương giống anh? Ngày hôm sau, trận đấu định mệnh ập tới. Khi cậu bé hậu vệ lóng ngóng làm thủng lưới, Phil định gào lên – nhưng chợt nhìn thấy chính mình trong đôi mắt tội nghiệp của đứa trẻ. Anh hít sâu, tiến lại vỗ vai cậu bé: "Lỗi đó nhóm trưởng cũng từng mắc… chúng ta sửa cùng nhau nhé?". Cả đội ngơ ngác nhìn anh – lần đầu tiên trong 7 năm thi đấu, Phil Weston không thét gọi "Sút Và Hét" nữa. Có lẽ, sự khắc nghiệt của cha chưa bao giờ là liều thuốc cho trái tim một đứa trẻ – anh nhận ra mình muốn làm điều ngược lại.