Tế Lễ Quỷ Linh Nhi Trong ngôi làng nhỏ nơi những người thổ dân già giữ lửa thiêng, câu chuyện về cặp vợ chồng trẻ A-Dơi và H’Mok vốn là một bản tình ca đơn sơ. Họ cưới nhau theo nghi lễ cổ xưa dưới bóng cây lộc vừng, nhưng hạnh phúc của họ đến muộn. Đứa con đầu tên H’Nhiên đã được ba tuổi, thơ tháu và đầy sức sống, thì cô vợ H’Mok một lần nữa mang thai, trong bụng mang theo một sinh linh mới, một mầm non thứ hai. Thời gian thấm thoát, cái bụng cong kín dần trong chiếc váy ngắn vải thô. H’Mok tự hào vì mình sẽ giúp chồng thêm đứa con, tiếp nối dòng máu và tên họ trong sách của làng. Chồng chị, A-Dơi, chăm chút từng bữa cơm, từng chén nước, ánh mắt đầy trìu mến. Nhưng khi đứa bé thứ hai chào đời bằng tiếng khóc réo rắt trong căn nhà sàn gỗ, bầu không khí tưởng chừng rồi có một sự thay đổi nhỏ, một sự cong queo khó tả. Mẹ chồng của H’Mok, bà già Ya Nhi, vốn là người nắm giữ nhiều bí ẩn về rừng và linh hồn, bắt đầu lảng tránh căn nhà của con trai. Bà chỉ đến trong những lúc H’Mok vắng mặt, lẳng lặng ngồi bên bếp lửa, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào chú bé nhỏ xíu đang ngủ trong chiếc nôi tre. Rồi một hôm, trong cơn mê sảng vì thiếu ngủ, H’Mok thức giấc giữa đêm khuya. Trong bóng tối, bà thấy bóng một sinh vật nhỏ xíu, lấp ló sau chiếc chăn đắp cho con. Không phải H’Nhiên lớn tuổi. Đó là một bóng hình nhọa nhem, toát ra thứ khí trầm trầm, chỉ đôi mắt là sáng lên một thứ ánh sáng vàng khè, không phải ánh sáng của trẻ con. Nó đang khom người, những ngón tay như những cây chổi gộc khô, từ từ vươn về phía khuôn mặt đang ngủ say của đứa bé thứ hai. H’Mok vùng dậy, kêu lên một tiếng the thé. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu le lói, bóng ma nhỏ đã tan. Nhưng trong chớp mắt, bà thấy bóng dáng ấy một lần nữa hiện lên ở góc nhà, rồi biến mất trong bóng tối phía sau tủ gỗ chứa chén dĩa. Hơi lạnh buốt ở đâu ùa tới, khiến da thịt bà gai ốc. Từ hôm đó, H’Mok không thể yên. Trong những giấc ngủ chập chờn, bà nghe thấy tiếng cười khẽ khàng, không phải của trẻ con, mà như tiếng khô khan của lá cây khô vỡ vụn dưới chân. Bà thấy những dấu chân nhỏ xíu, chỉ bằng một bàn tay trẻ con, in hằn trên mặt đất sàn phủ tro bếp, dẫn từ cửa ra vào tận bên nôi. H’Mok van xin chồng, van xb mẹ chồng. A-Dơi, người đàn ông kiên cường quen sống bằng sức khỏe và lý trí, lắc đầu. “Linh hồn trẻ con đã mất, ma quỷ không thể bắt được sinh linh còn sống.” – Anh nói, nhưng trong mắt anh cũng hiện lên vẻ lo sợ mơ hồ, khi một hôm anh tình cờ thấy, trong khi đứa con thứ hai đang khóc oe oe, H’Nhiên lớn tuổi ngồi một mình ở góc nhà, tay chập chẽu vỗ về hư không, miệng thì thầm: “Em yêu, đừng đi… Mẹ định đưa em đi đâu?”. Ánh mắt đứa bé hướng về phía không gian trống rỗng, đầy vẻ lo âu. Bà già Ya Nhi cuối cùng cũng lên tiếng. Bà không bảo đó là quỷ, mà là “Quỷ Linh Nhi”. “Đó không phải ma chết, mà là linh hồn của đứa trẻ chưa chào đời đã tan biến.” – Bà giải thích, giọng khàn khặc trong căn nhà tối. “Nó ghen với sự sống, với sự ấm áp của em bé. Nó muốn chiếm lấy cơ thể, để chính nó được sống. Mỗi lần nó đến gần, con bé mất đi năng lượng, môi nhợt, mắt mờ đi.” Bà nói về một nghi thức cổ xưa, một “Tế Lễ Cô Độc” để xua đuổi linh hồn đã mất, để bảo vệ sinh linh còn mới. Nhưng nghi lễ ấy nguy hiểm, đòi hỏi những thứ không ai dám nói ra, những lời thề và món đồ tế giữa rừng già đêm trăng. Rồi H’Mok phát hiện ra điều kinh hoàng hơn. Khi con bé thứ hai ngủ, trên ngực nó, nơi chiếc áo trùm đầu mỏng manh, hiện lên những vết bầm tím nhạt, hình dáng như những ngón tay nhỏ, siết chặt. Và đôi mắt của đứa bé, lúc tỉnh lúc mơ, đôi khi lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo, không phải ánh mắt trong veo của trẻ sơ sinh. Một sự thay thế đang xảy ra, từng chút một, nhẹ nhàng nhưng không thể cứu vãn. A-Dơi, người đàn ông vẫn một mực tin vào sức mạnh tự nhiên và lý tưởng con người, cuối cùng cũng phải gục. Anh nhìn đứa con thứ hai – cái bóng hình dáng ngày càng giống một vị khách lạ, đôi mắt đã không còn nở nụ cười vô tư như trước. Anh nhìn vợ mình, người phụ nữ kiệt sức vì canh chừng, mắt thâm quầng, tay luôn run rẩy ôm chặt đứa bé. Anh hiểu rằng, trận chiến không phải với cơn bệnh thông thường, mà là với một thứ hiện tượng mà làng này từ gọi là “Tế Lễ Quỷ Linh Nhi” – một cuộc tranh đoạt linh hồn giữa sự sống mới mẻ và cái chết chưa được an nghỉ, giữa tình mẫu tử chân thật và sự thèm khát sống sót của một thực thể đã mất. Và nghi lễ, câu chuyện cổ dặn, chỉ có thể được thực hiện bởi những người còn giữ được lửa trong tim, dù phải đánh đổi bằng chính sự sống của mình. Hàng rào giữa thế giới này và thế giới kia đang mỏng manh trước mắt họ, và thứ âm thanh thì thầm từ góc nhà thì cứ lặp đi lặp lại: “… để nó… cho tao… mày là của tao…”