Thị trấn Texasville – nơi mà người ta vẫn chỉ gọi là “thị trấn nhỏ gần Wichita Falls” – đang bốc khói trong cái nắng cháy da thịt của mùa hè. Dù lịch sử ghi rằng nó được thành lập từ năm 1884, nhưng năm nay, mọi thứ cứ như đang trôi về phía một khung kỳ niệm trăm năm tẻ nhạt. Không phải vì thiếu tinh thần, mà vì tinh thần đã cạn kiệt.
Giá dầu, huyết mạch của vùng này, đã rớt tự do như một viên đạn. Các tòa nhà ngân hàng – những biểu tượng từng vững chãi – đóng cửa im lặng, kèm theo những bản thông báo phá sản in trên giấy photocopy sờn. Trong khi phố chính được trang hoàng bằng những dải băng cờ đỏ-trắng-xanh và lễ hội đợi chờ, thì túi tiền của Duane – người từng một thời tỏa sáng trên sân bóng bầu dục, là đội trưởng, là “chú bé vàng” của toàn hạt – lại cạn đến mức nợ mười hai triệu đô la. Con số đó không còn là con số. Nó là một bóng ma, một tội lỗi sống động, đè nặng lên mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ trong căn nhà sang trọng nhưng trống rỗng của anh.
Vợ anh, Karla, đã biến căn bếp thành một quán bar cá nhân. Cốc whiskey của bà lúc nào cũng đầy, nụ cười lúc nào cũng khô. Họ nói chuyện như hai người xa lạ đang thảo luận hợp đồng bất động sản, trừ khi cơn giận – thứ giận dữ vô hình bẩm sinh từ sự thất bại – vỡ ra, khiến Duane cảm thấy mình vừa là kẻ bại trận, vừa là kẻ thua cuộc trong chính ngôi nhà mình xây dựng. Đám con cái? Chúng đi trong nhà như những bóng ma với vô số vấn đề riêng: nợ học, bạn trai/gái không ra gì, và sự khinh thường ngấm ngầm dành cho người cha mà chúng thấy chỉ còn là một bản giao hưởng của những thất bại và sự lừa dối.
Bởi Duane lăng nhăng. Với vợ của bạn bè. Với thậm chí cả những bà mẹ đơn thân ở thị trấn. Đó không phải là đam mê, mà là một thứ cần cứu rỗi – sự xác nhận rằng anh vẫn còn sức hút, rằng anh vẫn còn có thể chiếm hữu điều gì đó. Nhưng mỗi lần, sau cơn vui vẻ thoáng qua, anh lại thấy mình càng rơi sâu hơn vào cái hố đen của sự cô độc. Texasville nhỏ bé đến mức không có chỗ nào để giấu một tội lỗi.
Và rồi thì Jacy trở về.
Cô xuất hiện như một bóng ma từ một quá khứ vang vọng. Cựu Nữ hoàng vũ hội trường trung học, khuôn mặt từng in trên mọi tờ báo địa phương khi cô ra đi theo chồng người Ý để theo đuổi sự nghiệp điện ảnh. Quãng thời gian Ý trôi qua có vẻ đẹp đẽ trên báo chí, nhưng đằng sau đó là một sự nghiệp diễn xuất chỉ được đánh giá “mức độ trung bình” và một bi kịch mà thị trấn này không ai dám nhắc tới: cái chết của đứa con trai duy nhất, một cái chết vô nghĩa, một vụ tai nạn xe hơi ở một con đường vắng ngoại ô Ý. Trái tim Jacy bây giờ là một bản sao rách nát, được giữ lại bên trong một thân xác xinh đẹp nhưng đã mệt mỏi.
Thị trấn Texasville ngay lập tức xì xào. “Hai người ấy sẽ nối lại mối tình.” Mọi người thì thầm, phỏng đoán, hy vọng một câu chuyện cổ tích từ hai ngôi sao đã tắt lịm trở về nung nấu lửa tình cũ. Duane và Jacy. Hai cái bóng một thời, hai trái tim đã cũ, giờ lại cùng đứng trước một thị trấn đang chết dần, một cái chết bằng niềm vui giả tạo.
Và còn Sonny.
Người bạn thứ ba. Khi Duane là thần tượng trên sân bầu dục, Jacy là nữ thần trong lễ hội vũ kiều, thì Sonny là kẻ giữ nhịp, là người lạc quan âm thầm. Nhưng giờ đây, Sonny đã kiệt sức. Sự mệt mỏi của anh không phải là cơn mệt thông thường. Đó là một sự trống rỗng tinh thần, một dấu hiệu mà thị trấn nhỏ thấy rõ và lo sợ. Anh đi lại như một người trong mơ, nói năng lộn xộn, và những cơn giận thốt nhiên trong mắt anh khiến người ta phải dùng từ “nguy hiểm” để mô tả. Sonny có phải là điểm kết nối bí mật giữa Duane và Jacy? Hay là mối đe dọa tiềm ẩn cho chính mối liên hệ mong manh mà họ có thể xây dựng? Sonny nhìn thấy gì trong bóng tối mà chúng ta không thấy?
Liệu họ có thể tìm thấy sự cân bằng? Khi thị trấn Texasville đang chết vì bệnh kinh tế, khi những bí mật gia đình đã lộ rõ, khi quá khứ - với những trận chiến trên sân bầu dục, với những bước nhảy trong ánh đèn, với những lời thề non trẻ - quay lại đòi hỏi một cái giá?
Sự cân bằng, nếu có, sẽ không phải là một tình yêu trở về huyền thoại. Nó sẽ là một thứ gì đó rất thực tế, rất rẻ tiền và rất đắt giá: một sự tha thứ vô điều kiện, một quyết định ở tuổi trung niên để không phải chạy trốn nữa, dù là chạy trốn khỏi nợ nần, khỏi ký ức, hay khỏi chính thị trấn Texasville này.
Nhưng trong cái nắng chói chang của tháng Bảy năm 1984, ở Texasville, mọi thứ đều có vẻ như chỉ có thể chìm sâu hơn, chứ không thể nổi lên. Họ đang giữ cho nhau? Hay đang kéo nhau xuống cùng một lỗ hổng sâu mà người ta gọi là ký ức?