Dưới ánh đèn vàng mờ trong xưởng phục chế, cha con Robert lật từng mét phim giòn giã như tờ giấy bạc. Thước phim ma quái - di vật duy nhất ông nội để lại sau cái chết đột ngột năm 1923 - đang dần lộ diện dưới lớp bụi thời gian. Mỗi khung hình ám khói hiện lên những hình nhân quằn quại trong lâu đài bỏ hoang, nhưng có gì đó khác biệt. Chiếc bóng không thuộc về diễn viên nào lần đầu xuất hiện ở cảnh quay thứ 13, mờ nhạt như vệt nước mực ngấm qua celluloid. Emily cười khúc khích khi phát hiện khuôn mặt méo mó trong cảnh đám đông, tưởng đâu chỉ là trò đùa của ánh đèn chiếu. Nhưng đêm đó, chiếc gương trong phòng tắm nhà xưởng bỗng loang máu khi cô đi ngang qua. Robert gạt đi bằng lý lẽ về hóa chất từ phòng lab rò rỉ, trong lòng đã đếm đến lần thứ ba chiếc bóng mảnh khảnh ấy lướt qua góc máy - ngày một gần khán giả hơn, ngày một rõ nét cặp mắt không mí. Cỗ máy chiếu Philips 35mm kêu rên mỗi lần cuộn đến phân đoạn cuối. Chiếc đồng hồ quả lắc ngừng đúng 3:17 sáng, đúng giây phút trên màn hình hiện lên chữ "MALEDICTUM" bằng thứ ngôn ngữ không thuộc về kịch bản gốc. Ngọn gió lạnh thổi tắt nến khi Emily vô tình chạm vào khung hình thứ 666 - nơi ngón tay gẫy đốt của người trong phim chạm thẳng vào ống kính. Tiếng cào xé từ phòng chiếu dội xuống hầm tối lúc nửa đêm, như ai đó đang bóc lớp da khô khỏi các cuộn phim cũ. Họ vẫn tiếp tục công việc, không biết rằng mỗi khung phim hồi sinh là một mắt xích nới lỏng lời nguyền. Những sợi tóc trắng bỗng dưng xuất hiện trên gối emily, trong khi Robert nhìn thấy bàn tay đen nhẻm với móng dài tự khắc tên ông lên thành ghế đạo diễn. Bộ phim im lặng một thế kỷ đang lên tiếng - bằng tiếng rên rỉ ngày một rõ rệt hơn khi màn hình lóa sáng trong đêm trống vắng. Họ đâu ngờ chính lòng tò mò đã mở cánh cổng mà ông nội từng dùng cả sinh mệnh để khóa chặt. Và khi khung hình cuối cùng được phục hồi nguyên vẹn, chiếc ghế đẩu trong góc xưởng bỗng kẽo kẹt xoay một vòng, như thể có ai vừa buông tay đứng lên.