Thần Thoại Viễn Cổ: Tiên Nhân Chi Thượng và Tâm Linh Vô Tịch Thiên Đình xưa nay huy hoàng bậc nhất, giờ đây chỉ còn lại sự hoang tàn lơ lửng giữa tầng không vĩnh cửu. Xưa kia tiên phong lộng lẫy, ngọc điện oanh anh, giờ tan hoang như những búp bê vỡ vụn. Từng tiên nhân từng thần linh, những sinh mệnh cao quý từng gieo yêu trên nhân gian, giờ đây chỉ còn biết lê bước như những xác sống không hồn. Ánh mắt họ đờ đẫn, không còn tia sáng ngàn năm tích tụ, chỉ còn sự mờ nhạt của sự trống rỗng vô tận. Bàn tay gân xanh xương trắng run rẩy nâng niu linh khí, nhưng linh khí ấy cũng chỉ là tàn dư khô khốc, tan thành bụi mịt mờ mỗi khi gió tầng cao thổi qua. Thiên Đình không còn là nơi trị vì vũ trụ, mà chỉ là một nghĩa địa khổng lồ của những cốt linh đã mất đi mục đích, đang lê lết trong ký ức vĩnh viễn của chính sự sụp đổ. Giữa cõi nhân gian, khi chữ "Tiên Nhân Chi Thượng" được thốt lên, không phải là lời chúc phúc trong sáng thuở ban đầu. Tiên Nhân Chi Thượng, ấy là món quà độc ác, là tai họa tiềm ẩn. Nó ban cho loài người những sức thần kỳ vượt ngoài tầm hiểu biết, những khả năng phàm trần không thể tưởng tượng. Thân thể họ phát sáng, khí huyết流转 sinh ra những hoa văn kỳ lạ. Tâm họ dần hòa tan ranh giới với trời cao, ý thức phiêu lưu vào vũ trụ hội tụ, tìm thấy sự giải thoát tuyệt đối khỏi khổ đau cõi trần... nhưng cũng đồng nghĩa với sự đoạn tuyệt với loài người. Họ đang bị đồng hóa. Tiên Nhân Chi Thượng không nâng nhân loại lên, mà đang hủy diệt nhân loại, biến họ thành những tồn tại mới, xa lạ, vô hồn, dần trở thành những bậc thần tiếp nối cho sự hoang vu trên Thiên Đình. Và chính giữa dòng chảy tiêu diễn ấy, kiếp người trên bờ vực tan biến, luôn luôn có một nhóm người nhỏ bé nhưng kiên cường đứng dậy. Họ không có sức mạnh che mây phủ lấp, không có pháp lực khiến núi sông run chuyển. Sức mạnh của họ đơn giản, thô kệch đến bối rối: bản tâm. Khi những người khác đang ngả người vào vòng tay mê hoặc của Tiên Nhân Chi Thượng, khi sức mạnh và sự giải thoát kia như những lời thì thầm quyến rũ trói buộc, nhóm họ lại bám vào cõi phàm như những lớp vỏ cứng nhất của đất. Họ run rẩy. Họ đau đớn khi chứng kiến người thân phát sáng lạ rồi mờ dần hồn người. Họ khao khát sức mạnh, nhưng sợ hãi sự mất đi chính mình. Họ nhìn lên bầu trời đang chết mòn, nhìn những thần linh vô hồn bước đi, và lòng họ trĩu nặng một quyết tâm như sắt đá. Họ từ chương cái liềm cắt đoạn ký ức. Họ giam cầm cơn khao khát phiêu lãng trong lồng ngực nảy lửa của chính xác cảm xúc phàm nhân. Họ ôm lấy sự thương nhớ, nỗi đau, niềm vui nhỏ bé, sự bất công của kiếp người như một bùa chú thiêng liêng nhất để chống lại sự hấp dẫn thanh cao nhưng lạnh lẽo của Tiên Nhân Chi Thượng. Mỗi một giọt nước mắt họ khóc cho sự mất mát, mỗi một lần họ giữ cho trái tim đập vì lòng thù hằn với kẻ hại thân, mỗi một nụ cười họ giành cho một niềm vui nhỏ trần thế... tất cả đều là những điểm tựa. Họ biết rằng, chính những điều tưởng chừng tầm thường, lộn xộn đó mới là thứ không thể bị đồng hóa, là thứ tạo nên bản sắc người. Họ đứng vững, kiên định như những ngọn núi bé nhỏ giữa đất trời đang chao đảo, ngọn núi mà trên đó, ngọn lửa linh hồn phàm nhân lạo xạo, thiêng liêng, và bất diệt. Họ là những người cuối cùng vẫn biết mình là ai, ngay cả khi cả thế giới đang quên đi.