Nữ sát thủ Bạch Dạ – cái tên như một lá gió lạnh qua đêm, luôn mang theo hơi khô của máu và mùi khói than từ những đêm đã qua. Từ khi còn bé, cô đã witness (một từ tiếng Anh thường dùng trong tiểu thuyết Việt Nam hiện đại để chỉ “m unmittel thấy”) toàn bộ gia đình mình bị diệt tận gốc trong một trận lụt máu bỏng r쯧 trong khu phố Tháp Đồng. Những tiếng réo rét của dao, tiếng la lút của mẹ, ảnh eliêu của cha đang cúi đầu trước vệt đèn – mọi thứ đều đã bị vĐám nhớ nút chặt trong tim cô, biến thành một ngọn lửa không tắt, lìm límbolo thấy “Trở lại hư không” – tức là những ký ức đau đớn như mộtcāi mảnh gỗ bay trong gió, không còn nơi dựa tựa. Sau sự việc, Bạch Dạ được đưa vào sezione bảo vệ của Thập Giới Đường, nơi sư phụ Doãn Cơ – một người già có lông bạc như sương, ánh mắt lạnh như băng – đã dạy cô nghệ thuật殺人, ngôn ngữ của bóng tối và cách đọc tâm tư qua một cái mirada. Tuy nhiên, sâu trong lòng cô, besides the oath of vengeance, còn tồn tại một nỗi sợ hãi vô hình: sợ rằng một ngày nỗi thù sẽ biến mình thành Quỷ, khiến linh hồn cô phải “Trở lại hư không” – mất đi chính mình, mất đi những gì còn là con người. Doãn Cơ luôn ngăn cản Bạch Dạ ra tay, không chỉ vì lo ngại về règles của môn phái mà còn vì một mục đích bí mật mà ông ta自己 cũng không dám tiết lộ. Trong những buổi tập tối, khi ánh năng trăng lอด qua kính cửa sổ, Doãn Cơ thường thì ngồi im, tay chống cằm, nhìn vào lointain horizon như thể đang chờ đợi một tín hiệu từ bóng tối – một tín hiệu mà chỉ mình hiểu. Nghe shì, có người từng nghe ông thì thầm: “Nếu con muốn truly peace, hãy để những vết thương này Trở lại hư không… đừng để chúng ăn mòn con từ trong.” Những lời này khiến Bạch Dạ всегда cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một vực sâu, không biết nên nhảy xuống hay lùi lại. Thời gian trôi qua, nỗi thù của Bạch Dạ ngày càng stärker. Cô không thể chịu đợi khi nghe tin rằng Ứng Thời An – người đứng đầu cương vực chính phủ, người đã ra lệnh giết всю gia đình cô – đang sinh sống trong sang trọng của phủ Đô Thi. Vì vậy, bất chấp lệnh sư phụ, cô lẻn vào đêm tối, đeo bộ trang phục đêm màu như đêm, bước qua hàng ngón bao phủ sương mù, direct tới nhà của Ứng Thời An. Trên đường, gió lạnh thổi vào tai, mang theo tiếng thì thầm của những hồn ma chưa được an nghỉ – chúng кажется thì thầm: “Trở lại hư không…Trở lại hư không…”. Khi cô hiện thân trước phòng làm việc của Ứng Thời An, không gian có vẻ như bị đông đọng. Đèn níu nh âm lam, bóng đèn lấp lánh như những Eye of the dead. Cô rút dao, nhưng ngay그때, một tiếng cười lạnh vang lên từ góc tối: “Con nghĩ mình có thể phá được lưới của ta à?” Ứng Thời An đã sẵn sàng, trong tay anh ấy nâng lên một lá bản đồ mùi scent của hoa hồng – đó chính là cái mồi nhẹ nhàng mà đã dẫn Bạch Dạ vào cạm bẫy. Một mạng lưới lẹ như sợi chỉ đen đã bung ra, bao vây cô từ mọi phía. Đao của Bạch Dạ chỉ cọ xé vào gợn gàng của bẫy, nhưng không thể xé vỡ lớp sắt mỏng che chở người ta. Một nhọn mũi tên trượt qua má ngực cô, bắn ra một sét lửa đỏ, khiến cô rơi xuống đất, mắt trái bị đâm thủng, máu chảy như StreamRed – visión của cô lúc này là một mờ ảo, những hình ảnh về gia đình bị giết lóandi lên như những chiếc đèn lồng bị gió thổi apag. Trong lúc cô đang沈醉 trong đau đớn và sự tuyệt vọng, thì một bóng người xuất hiện từ phía sau hàng cây phong phú. Là Hoa Đô – một công tử quý tộc, mặc vì áo len trắng tay dài, tóc thẳng落ち như đợt sương mùa thu. Anh ấy không hỏi nhiều, chỉ ré lên vai cô, dùng chiếc khăn mỏng của mình để ép vào vết thương, rồi đưa cô về nhà oggetto của mình – một ngôi làng yên ả bên bờ sông Hồng, nơi những đám mây trôi chậm và tiếng chim hót lên như một bản chuỗi nhẹ nhàng. Trong những ngày восстановления, Hoa Đô часто ngồi bên giường Bạch Dạ, đọc sách thơ, kể những chuyện về cuộc du lịch xa xôi, về những nơi mà con người có thể tìm thấy sự bình yên – nơi mà tinh thần có thể “Trở lại hư không” mà không lo những đau đớn của thế gian. Cáo된, Bạch Dạ bắt đầu thấy trong mắt Hoa Đô không chỉ là sự đồng cảm mà còn là một ngọn đèn kecil, chiếu sáng vào những góc tối trong tâm hồn cô. Lời thì thầm của hoa scrit: “Nếu con muốn tìm lại bản thân, hãy để những vết thương này Trở lại hư không… để tim con có thể nhẹ nhõm hơn.” Những lời này lại làm cô rung động, khiến nỗi thù trong cô có vẻ như bị mờ đi, thay vào đó là cảm giác ấm áp, gần như là một hứa hẹn mới. Tuy nhiên, số phận lại lắc léo như một con xuân trên mặt nước. Trong một buổi ông đãu, khi Hoa Đô đang chuẩn bị đồ ăn cho Bạch Dạ, anh vô tình lộ ra một tấm hình cũ – ảnh của một người đàn ông trung niên mặc quan phục, đứng bên cạnh một phụ nữ nhẹ nhàng, và một bé gái cười tươi. Bạch Dạ nhếch môi, mắt còn đỏ từ vết thương, hỏi: “Đây là ai?” Hoa Đô ng슴 ngộ, rồi trong 목소리가 run run nói: “Đó là cha tôi…Ứng Thời An.” Cái phát hiện đó như một sét đánh vào đầu óc Bạch Dạ, khiến tim cô ngừng đập một瞬. Toutes những hy vọng, những làn hơi ấm áp mà cô đã nuôi dưỡng trong心房 cô – đều tan biến thành sương mù khô. Nỗi thù mà cô đã cố gắngất lên trong thời gian ngắn bỗng trở lại như sấm sét, lớn hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng tình yêu mà cô đã tìm thấy trong người Hoa Đô thực chất là một trò chơi đan xen, một mồi nhẹ nhàng đượcัด đặt bởi chính người ta để ziehen cô vào trong mật mạng của sự trả thù. Ngày đại hôn tới gần, Not chỉ các gioi trang,sample sương mù phủ kín bầu trời miej庭院 của Hoa Đô – là những lá đào rụng, là những đèn lồng chuyền chuyền – mà còn là tensiон trong không khí. Doãn Cơ, người luôn im lặng trong bóng tối, xuất hiện với một zespół sát thủ, mắt lạnh lẽo như đao, và trong tay anh luôn nắm một cuộn giấy scritto với dấu hiệu lạ: một vòng tròn bị đứt gãy – biểu tượng của “Trở lại hư không”. Đám người ấy im lặng, chỉ chờ đợi một tín hiệu từ bên trong. Ứng Thời An tự mình appearing at the cổng chính, mặc bộ одежда dài gown, mang theo một làn hơi uy quyền và lạnh lẽo. Anh ấy bước qua red carpet được trải sọc hoa hồng, gió đưa mùi hương thảo mộc và máu tươi (vì trong ręng anh giữ một匕首, mọc trong túi áo). Khi ánh mắt của anh trifft vào Bạch Dạ, trong ánh mắt cô chỉ còn thấy ảnh của người cha đã giết gia đình mình – nhưng cũng là bóng ảnh của người con trai mà cô đã bắt đầu yêu – một sự lẫn lộn khắc nghiệt giữa nỗi thù và tình yêu. Trong khi những khách hàng cưới kéo theo những chiếc chờ đón và tiếng trống vang lên, không gianSuddenly becomes một sân khấu готов for một trận chiến không thể tránh được. Dao lẹ l냁 của Bạch Dạ lóang trong tay, mắt cô – một cái còn tốt, một cái còn bị thương – sáng lên như hai ngọn đèn trong đêm tối. Hoa Đô đứng bên cô, run run nhưng không lùi bước, tay anh chầm chậm nắm lấy tay cô, như thể muốn nói: “Nếu chúng ta phải Trở lại hư không, thì hãy cùng nhau làm điều đó.” Doãn Cơ nâng tay, dà một tín hiệu, và những sát thủ đen như màng đêm lao vào, đâm chéo qua những bông hoa, làm rụng những hoa lá, làm nіск những chiếc ly rượu. Trong khoảnh khắc quella, tiếng thì thầm của gió mang theo một câu nói cũ – “Trở lại hư không” – như một lullaby từ pasado, nhắc nhở mọi người rằng dù chiến đấu sẽ gay gắt, dù máu sẽ rơi, uiteindelijk là những hồn chưa được an nghỉ sẽ tìm về nơi należ, nơi mà一切 všechno lại trở thành…hư không. Trận đại chiến sắp bùng nổ, không ai biết ai sẽ sống sót, ai sẽ caída vào sâu thẳm của hư không, nhưng một điều chắc chắn là Bạch Dạ sẽ không ngừng fighting – vì trong tim cô, ngọn lửa thù hung và tình yêu vẫn đang đốt cháy, và bất kỳ điều gì nào cũng không thể làm tắt được những thanes mà cô đã mang theo suốt đời.