Rebecca Owens nghĩ rằng mình đã sẵn sàng. Trên giấy, cô là sinh viên xuất sắc chuyên ngành Khoa học Nhà xác, biết cách xử lý một thi thể với sự tôn trọng tối thiểu và hiệu quả tối đa. Cô biết về quy trình, về các loại hóa chất, về cách lấp đầy một cái hố mồ và cách lập một bản kê khai không thiếu sót. Nhưng River Fields, cái tên này lấp lánh như một thỏi nam châm với những người mới ra trường, cũng là nơi mang trong mình một quá khứ đục ngầu, một bộ sưu tập những câu chuyện đều bị cắt ngang bởi tiếng giầy lạo xạo trong hành lang.
Công việc ban đầu đúng như cô tưởng. Ca đêm bắt đầu từ 10 giờ tối. Xe tải đổ xác từ các bệnh viện, phòng khám, hay đôi khi từ những vụ tai nạn trên đường quê tối tăm, nặng mùi thuốc khử trùng và mỡ động vật. Cô và vài trợ lý khác lặng lẽ đón nhận, đẩy xe qua các cửa thép, rồi là tiếng bánh xe lăn trên sàn nhà xác. Công việc: ướp, ghi chép, dọn dẹp. Nhưng River Fields có vẻ không chịu để yên.
Đầu tiên là âm thanh. Không phải tiếng thông thường của một nhà xác – tiếng máy hút chân không, tiếng nước chảy, tiếng kim loại. Mà là những thứ khác. Tiếng xì xì phát ra từ phòng lưu trữ dược phẩm, như ai đó đang hít thở nặng nề sau một chiếc tủ kim loại. Tiếng lách cách nhỏ từ khu vực tủ đựng dụng cụ phẫu thuật, dù cô chắc chắn đã khóa tủ. Có lần, cô nghe thấy tiếng cóc – như một móng tay gõ lên mặt kính – phát ra từ phòng thiếu nữ, nơi chỉ có một cô gái trẻ tử vong vì tai nạn xe hơi mới được đưa đến. Khi cô mở cửa, chỉ có sự im lặng và ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Sau đó là mùi. Mùi nồng nàn của formaldehyde – thứ xịt khắp nơi – đôi khi bị cắt ngang bởi một mùi hoàn toàn khác: mùi hoa cúc tây ẩm ướt, mùi đồ chơi nhựa cũ, hay thậm chí mùi cà phê – mùi cà phê mà cô biết rõ là mẹ cô hay pha mỗi sáng, dù người mẹ đó đã mất ba năm trước, và nhà xác cách nhà cô hàng chục dặm.
Rebecca bắt đầu ghi chép lại những chuyện này vào một cuốn sổ tay cá nhân, với sự hoài nghi của một nhà khoa học. Có lẽ là do áp suất? Có lẽ là do chất độc hòa tan trong không khí? Cô tự nhủ. Nhưng rồi cô phát hiện ra những điều có thể chạm được.
Một tờ giấy khai tử của một người đàn ông lớn tuổi – người được cho là tử vong vì đột tử ở nhà riêng – lại có dấu vân tay không phải của người nhà, mà là của một y tá trẻ ở khoa Tim mạch, người đã chết vì sốt rét cháy hai tuần trước đó. Cô kiểm tra lại hồ sơ, tất cả đều hợp lệ. Nhưng tờ giấy đó đã được thay đổi – tên người chồng góa phụ bị xóa, thay bằng tên của y tá kia, và nguyên nhân tử vong lại ghi là “tử vong tại hiện trường, đang điều tra”. Có người đang sửa chữa hồ sơ trong đêm. Và người đó đã vào được phòng lưu trữ, nơi cô là người giữ chìa khóa duy nhất.
Rồi là những thi thể. Thi thể của bà lụa , bà Smith, được đưa đến với vết cắt chính xác ở cổ tay – như một phẫu thuật – dù báo cáo ban đầu ghi “tự tử bằng dao cạo”. Rebecca kiểm tra, vết cắt quá sạch, quá hiệu quả, không phải cách một người lớn tuổi yếu ớt có thể tự thực hiện được. Cô báo cáo. Sáng hôm sau, khi cô đến, thi thể bà Smith đã được đóng khung một cách đẹp đẽ, như một tác phẩm nghệ thuật tang lễ, và báo cáo tử vong đã được sửa thành “tử vong tự nhiên do bệnh tim”. Không ai nói gì. Không ai nhắc đến sự thay đổi.
River Fields không chỉ là nơi lưu giữ xác chết. Nó là nơi những bí mật của người sống được chôn chặt cùng với họ. Và có một thế lực nào đó – con người, hay thứ gì đó – đang làm công việc dọn dẹp những bí mật đó một cách thô bạo và tàn nhẫn. Có đêm, cô phát hiện một người đàn ông không quen biết, mặc áo blouse trắng, đang đứng khóc bên chiếc tủ đựng hóa chất. Khi cô hỏi, người đó biến mất. Không có dấu vết. Chỉ còn lại một mùi nước hoa đắt tiền và một chiếc găng tay phẫu thuật mới, vứt bỏ cạnh bồn rửa.
Công việc ban đêm giờ trở thành một cuộc đấu trí thầm lặng. Rebecca phải vừa làm nhiệm vụ – ướp thi thể, hoàn thành giấy tờ – vừa lén lút điều tra những sự không nhất quán. Cô mở khóa phòng thi thể riêng, so sánh hồ sơ, chụp ảnh những điểm khả nghi. Nhưng mỗi lần cô tiến gần hơn, sự hiện diện kia lại trở nên rõ rệt hơn: một chiếc đồng hồ treo tường đ suddenly chạy ngược, cơn gió lạnh từ không khí, tiếng thì thầm bằng ngôn ngữ Latinh cổ từ phòng khám nghiệm tử thi.
Và cô nhận ra một điều đáng sợ: cô không phải là người theo dõi. Cô là mục tiêu. Những thay đổi trong hồ sơ, những hành động kỳ lạ – tất cả đều diễn ra trong ca của cô, hoặc ngay sau khi cô rời đi. Có ai đó trong nhà xác – hoặc của nhà xác – đang theo dõi mọi cử động của cô. Và mục đích của chúng không chỉ là che giấu bí mật. Có vẻ như chúng muốn cô phát hiện ra. Chúng đang lôi kéo cô vào một trò chơi mà quy tắc chỉ có một: sống sót.
Rebecca giờ đây sống trong một thế giới chia đôi: ban ngày, cô là sinh viên mới ra trường, loay hoay tìm việc; ban đêm, cô là một thợ săn trong một mê cung bằng thép và xác chết, nơi mỗi chiếc tủ lạnh có thể chứa một câu chuyện kinh hoàng, và mỗi bóng tối đều có thể che giấu một kẻ sát nhân… hay một thứ gì đó khác.
Công việc ban đầu có vẻ đơn giản. Nhưng River Fields đã cho cô thấy: khi bạn giữ chìa khóa của cái chết, bạn cũng sẽ mở ra cánh cửa cho những thứ không chết. Và bây giờ, cô phải quyết định: có nên tiếp tục mở cánh cửa đó, hay chạy đi trước khi thứ gì đó từ phía sau cánh cửa bước ra và… gọi tên cô?