"Tự Do Cho Bert" - Những Kẻ Lạc Loài Giữa Dòng Đời Bảnh Bao Cha của Bert chẳng bao giờ biết cách thắt cà vạt cho ngay ngắn. Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc bù xù như ổ rơm, thế mà ông cứ tưởng mình ra dáng quý ông khi xông vào buổi gặp mặt phụ huynh đầu năm ở ngôi trường sang chảnh bậc nhất thành phố. Mẹ Bert thì nghênh ngang mặc chiếc váy hoa lòe loẹt giữa rừng váy haute couture, cười hô hố khoe hàm răng khểnh khi bà hiệu trưởng khẽ nhăn mặt. Nhà Bert vốn quen sống kiểu "thẳng như ruột ngựa". Bữa tối nhộn nhạo với tiếng cãi nhau xối xả rồi làm lành sau ba giây, ăn pizza bằng tay trên thảm phòng khách thay vì ngồi nghiêm trang bàn ăn dát vàng. Đám nhà giàu ở đây lại khác - họ uống trà kiểu Anh lúc 4h chiều, nói năng nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ không khí, còn những nụ cười thì đóng khung như tranh quảng cáo nha khoa. Bert biết mình là cái gai trong mắt lũ trẻ con quý tộc từ cái ngày nó dám mang gấu bông cũ kỹ tới lớp. Thằng bé gầy gò, tóc vàng như rơm khô, nhưng đôi mắt xanh biếc lúc nào cũng long lanh ngờ nghệch. "Chỗ này chán lắm, bố ạ. Họ cấm chạy nhảy, cấm hát to, thậm chí cấm cả... thở mạnh!", Bert nức nở sau buổi học đầu tiên khi cô giáo phạt nó vì tội "làm ồn khi cười". Mọi chuyện càng tệ hơn khi gia đình Bert quyết "hòa nhập". Bà mẹ khoác lên người bộ vest đắt tiền mượn của hàng xóm nhưng quên cắt tem, ông bố suýt đổ cả đĩa caviar vào người phu nhân tổng giám đốc khi đang say sưa giảng về cách nuôi giun làm phân bón. Riêng Bert, đứng giữa hội trường toàn trẻ con diện đồ hiệu, nép vào góc với chiếc áo phông in hình siêu nhân gà - món quà sinh nhật duy nhất bố nó tặng năm ngoái. Ngôi trường tròn vo thủa nào cũng thành bãi chiến trường. Ngày Bert phá tung buổi biểu diễn piano khi hát nghêu ngao bài hát tự chế. Ngày nó đem ổ bánh mì pate thơm lừng vào căn-tin, khiến lũ trẻ nhà giàu xúm lại hỏi "thức ăn gì mà ghê thế?" rồi bất ngờ thích thú khi nếm thử. Bọn chúng bắt đầu thì thầm về thằng bé kỳ quặc, nhưng đôi mắt lại ánh lên thèm thuồng khi thấy Bert tự do nhảy tưng tưng giữa sân cỏ. "Tự Do Cho Bert!" - câu khẩu hiệu vô tình nảy ra khi giáo viên chủ nhiệm yêu cầu Bert phải "chỉnh đốn tác phong". Chẳng hiểu sao mấy đứa trẻ khác cũng hùa theo reo hò, dù không hiểu vì sao. Còn Bert, nó chỉ ngơ ngác gãi đầu, chiếc giày thể thao sờn cũ đang giẫm lên thảm trải sàn nhập khẩu trị giá bằng cả tháng lương công nhân của bố nó. Giữa lúc nhà trường định kỷ luật cậu học trò "cá biệt", một phụ huynh đại gia bất ngờ cất tiếng: "Thật ra, tôi ghen tị với thằng bé". Ông ta thừa nhận đã ép con mình thành "cỗ máy hoàn hảo", đến nỗi đứa trẻ khóc suốt đêm vì áp lực. Bất chợt, những nét mặt hoàn hảo như tượng sáp bắt đầu rạn vỡ. Người ta chợt nhận ra, sau lớp vỏ hào nhoáng kia cũng có những đứa trẻ mơ được nghịch bẩn, được cười vang mà không sợ bị la mắng. Bert vẫn níu chặt con gấu bông khi rời trường, bố mẹ nó quyết định chuyển về khu phố cũ. Nhưng đôi giày thể thao sờn cũ của thằng bé đã để lại vết bùn trên tấm thảm sang trọng - vết bẩn kỳ lạ khiến mấy đứa trẻ nhà giàu thi thoảng lại thầm hỏi: "Không biết giờ này Bert đang làm gì nhỉ?".