Một buổi chiều lơ mơ, Zero đang nhậu đứt quãng với mấy cái bánh tráng kẹp nhậu sống trong một quán vỉa hè tít khuất, bụng đói réo réo mà túi thì rỗng tuếch. Cuộc sống của bọn chúng hiện giờ mà nói thành một thìa cháo thì cũng chỉ còn "vài xu nhỏ" - vừa đủ mua gói mì tôm ăn cho qua bữa, vừa đủ đổ xăng cho chiếc xe cũ rích đi làm bữa sau. Chẳng còn gì để hiển cả, chỉ cố xoay xở từng ngày trong cái khó ló cái khôn mà thôi. Lập tức, điện thoại Zero reo lên với hai chữ "Rắc rối lớn" báo động từ người bạn thân nhất, Lợn Rừng. Nghe Lợn Rừng run rẩy kể chuyện, Zero chân như bêche, tim đập thình thịch. Thằng bạn của mình, một thằng hiền lành hay ho, lại dính vào đường dây tội phạm có tổ chức loại đỉnh cao? Không phải là dính vào gánh hàng xóm nào đâu, mà là những tên đầu gối sắt, lắm tiền nhiều bạc, hết chỗ chơi trong thành phố! Nghe xong, Zero nản cả muốn lăn ra ngất luôn. Một nấm "rắc rối lớn" kinh thiên động địa thế này, đúng là chưa bao giờ nằm trong kịch bản "vài xu nhỏ" của chúng nó. Nhưng nản làm gì? Lợn Rừng là ai? Là đứa thân thiết từ thuở ấu thơ, là thằng đã cùng Zero vượt qua đủ thứ chông gai, dù chỉ là ăn cái bánh mì kẹp pate chia đôi mỗi sáng. Ngay cả khi bản thân đang vật lộn với những hóa đơn điện nước chồng chất, với cái xe máy nát đang đòi "cứu trợ" liên tục, Zero vẫn hít một hơi thật sâu, biết rằng lúc này, tình bạn và nghĩa khí phải trên hết. "Tao đến! Sẵn sàng chưa?" Zero gằn giọng, mặt nhăn như sắp vỡ ra. Anh lập tức gọi ngay cho cả nhóm: đứa bạn Ba Tí đang bí hồ sơ xin việc, đứa bạn Út Cười thì đang lo cho đứa con nhỏ ốm sốt. Không một ai giảng điều giảng lý cả. Nghe Zero kể sơ qua, chẳng cần suy nghĩ nhiều, tất cùng đồng thanh: "Có chúng tao! Mày lo việc vụ Lợn Rừng đi, tụi tao lo... lo cái túi của tụi tao sau này!" Một câu nói trớ trêu trong lúc chật vật, nhưng ai cũng hiểu, đó là sự đồng lòng không cần lời giải thích dài dòng. Họ bắt đầu lên kế hoạch trong vội: Zero dùng chút "duyên" và mối quan hệ quen nhỏ nhoi trong giới "chợ đen" để nghe ngóng thông tin, đồng thời bí mật theo dõi. Ba Tí với "cái óc máy móc" bắt đầu tra cứu mọi mối liên hệ, nơi ẩn náp của hội chi Lợn Rừng bị bắt cóc. Còn Út Cười thì dùng tiền tiết kiệm của vợ lo chi phí nhỏ nhất, đồng thời lo con cho vợ yên tâm. Cuộc giải cứu diễn ra vô cùng căng thẳng, trong một khu công nghiệp hoang vắng, nơi bóng tối là "bạn đồng hành". Chúng nó phải hành động như một đội đặc nhiệm, dùng kỹ năng "từ đường phố rèn giũa" từng chút. Lợn Rừng giải cứu thành công, còn lại là một trận đấu tranh nảy lửa để thoát thân trong sự truy đuổi gắt gao của bọn giang hồ. Đúng là một cuộc phiêu lưu nguy hiểm vượt xa tưởng tượng của những kẻ chỉ quen với "vài xu nhỏ" hàng ngày. Khi đoàn tụ trong sự an toàn tạm thời, chẳng ai kể ai về sự sợ hãi, chỉ có tiếng cười rúc rích, nói lung tung. Lỡ dại một lần, Zero bĩu môi, mặt tái nhợt nhưng mắt sáng. Lỡ dại mà phải bơi qua cả đại dương đen kịt để cứu bạn. Cũng may mà cả nhóm vẫn còn một chút... "dư dả" để cùng nhau đi ăn mừng bằng mấy trăm grams thịt quay buổi tối, dù biết hôm lại phải nhịn bữa sau. "Vài xu nhỏ" thì still nhỏ, nhưng "rắc rối lớn" thì qua rồi, còn nhau là hạnh phúc nhất. Chắc chắn đêm đó, tủ lạnh nhà ai đó lại phải trống tuếch thêm ít nhất một đêm nữa...