Ngay trong khoảnh khắc bút mực còn chưa kịp khô trên tờ đơn ly hôn, thế giới xung quanh Lăng Mặc và Tô Ninh bỗng nhiên méo mó, vặn vẹo như một trang giấy bị nhàu nát. Tiếng ồn ào nơi phòng công chứng tan biến, thay vào đó là tiếng gió rít gào xuyên qua những tán cây cổ thụ âm u, mang theo mùi ẩm mốc và hơi lạnh tê dại da thịt. Họ không còn ở văn phòng, mà đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp, nơi những tán cây cao vút che khuất cả ánh trăng. Lăng Mặc, với bộ vest chỉnh tề nhưng giờ bết dính đất cát, lập tức đẩy Tô Ninh ra, ánh mắt lạnh lẽo như dao cau có. “Cô làm gì rồi?” Giọng anh khàn đặc, vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác và xa cách như những tháng ngày hôn nhân đã nguội lạnh. Tô Ninh, mái tóc xõa rối bời, bộ váy liền thân công sở nhăn nhúm, lảo đảo lùi lại. Cô mở miệng định nói, nhưng chỉ có tiếng thở dốc. Trong ký ức vừa rồi, chỉ là một thoáng sáng lóa, rồi tất cả biến mất. Cô không làm gì cả, ngoài việc ký vào tờ giấy kết thúc mối quan hệ dài đằng đẵng. Một tiếng động lạch cạch vang lên từ phía sau lùm cây. Hai người đồng thời quay phắt lại. Một bóng đen cao lớn, khoác trên mình bộ y phục rách rưới cổ xưa, từ từ lết ra. Đôi mắt nó đỏ lòm, không có đồng tử, chỉ có hai hố sâu hun hút như muốn nuốt chửng lấy linh hồn. Nó rít lên những tiếng khàn khàn, phát ra từ cổ họng khô khốc: “Thịt… thịt tươi…” Đó không phải là người. Đó là một Vấn Yêu, một linh hồn uất hận bị vương vấn nơi trần thế, bị thời gian bào mòn thành một thứ dị dạng chỉ biết đến bản năng ăn thịt và hận thù. “Chạy!” Lăng Mặc gầm lên, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất kỳ sự thù hận nào. Anh kéo tay Tô Ninh, lao vào màn đêm đặc quánh. Tiếng chân của Vấn Yêu đuổi theo sau, nặng nề và rợn người, như tiếng xương cốt gãy vụn. Họ chạy không biết mệt, xuyên qua khu rừng âm u, vượt qua những dòng suối nhỏ lạnh buốt. Khi cuối cùng phải dừng lại, thở dốc dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, Tô Ninh mới run rẩy nói: “Vừa rồi… là gì vậy? Không phải… là người?” “Là Vấn Yêu.” Lăng Mặc lau vội vệt máu trên trán do va phải cành cây, giọng trầm xuống. “Trong thế giới này, chúng tồn tại. Và chúng ta… đang ở trong một cuốn tiểu thuyết. Một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo mà chúng ta từng đọc, nơi tử tù và hoàng hậu bị thất sủng là hai kẻ đáng thương nhất.” Anh nói, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô, lần đầu tiên trong suốt cuộc hôn nhân ngột ngạt, ánh mắt đó không còn vẻ chán chường hay lãnh đạm nữa, mà là sự thừa nhận cay đắng về hiện thực khủng khiếp. “Tử tù là ta. Còn cô… là hoàng hậu bị thất sủng, bị vứt bỏ trong cung cấm, chờ ngày bị tru di.” Tô Ninh chết lặng. Cô nhớ lại cốt truyện của cuốn tiểu thuyết giả tưởng mà cô từng đọc lướt qua trong một lần buồn chán – “Trùng Sinh Chi Hoàng Hậu Bị Lãng Quên”. Nữ chính bị phế truất, sống trong khuất nhục, cuối cùng lại bị chính người mình yêu thương phản bội và đẩy vào chỗ chết. Còn nam chính, một tử tù oan khuất, số phận bi thảm không kém. “Vậy chúng ta phải làm sao?” Giọng Tô Ninh khẽ khàng, như sợ đánh thức những con Vấn Yêu đang rình rập trong bóng tối. “Sống sót.” Lăng Mặc nói gọn lỏn, tay nắm chặt thành đấm. “Và thay đổi số phận. Dù cho trước đây chúng ta đã từng muốn rời bỏ nhau, thì giờ đây, ở thế giới này, chúng ta chỉ còn có nhau. Hoặc là cùng nhau chết, hoặc là cùng nhau tìm đường sống.” Anh nói rồi quay đi, nhưng Tô Ninh thấy đôi vai anh khẽ run. Cô biết, Lăng Mặc – người đàn ông luôn tỏ ra lạnh lùng, mạnh mẽ – cũng đang sợ hãi. Sợ hãi trước sự hỗn loạn, trước những thế lực siêu nhiên đầy tà ác, và sợ hãi trước cái chết đang rình rập. Họ bước đi trong đêm tối, không còn là một cặp vợ chồng sắp ly hôn với những oán hận, mà là hai kẻ xa lạ bị đẩy vào một trò chơi sinh tử, nơi mà mỗi bước đi có thể là bước cuối cùng. Thế giới của Vấn Yêu rộng lớn và nguy hiểm, chứa đựng vô số âm mưu, nơi con người không chỉ phải đối mặt với yêu ma, mà còn phải đối mặt với chính bản thân mình – với những ký ức, những hối hận, và cả những tình cảm tưởng chừng đã chết đi từ lâu. Cuộc hành trình để thay đổi số phận bi thảm bắt đầu từ đây, trong sự hợp tác cưỡng ép, trong sự nghi ngờ lẫn nhau, và có lẽ, trong một tia hy vọng le lói rằng, giữa nơi tận cùng của tuyệt vọng, họ có thể tìm thấy một lối thoát… hoặc tìm thấy nhau một lần nữa, theo một cách hoàn toàn khác.