Phim Xanh Ngắt Bầu Trời (2025) Vietsub, Thuyết Minh HD
Tên khác: All the Blue in the Sky
Xem phim Xanh Ngắt Bầu Trời có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: completed
Năm phát hành: 2025
Thời lượng: 48 phút/tập
Quốc gia:
Pháp, Bỉ
Định dạng: Phim bộ
Số tập: 1 Tập
Đạo diễn:
Maurice Barthélemy
Diễn viên:
Camille Lou, Hugo Becker, Marie Denarnaud, Jeannine Vissac, Karine Monneau, Nelly Lawson, Marie Barraud, Kevin Garnichat
Chất lượng:
HD Vietsub
Tóm Tắt Nội Dung Phim Xanh Ngắt Bầu Trời 2025
Tuấn 28 tuổi, làm thủ kho cho một tiệm sách cũ ở Phú Nhuận, từng nghĩ đời mình sẽ trôi qua êm ả với mấy kệ sách ố vàng, ly cà phê đen đá mỗi sáng, và mẹ già nấu canh chua mỗi tối. Cho đến cái ngày bác sĩ đẩy tấm phim chụp não qua bàn, mặt nhăn lại như vỏ đậu phộng: "Alzheimer giai đoạn đầu, anh bị biến thể di truyền, tiến triển nhanh hơn bình thường. May là phát hiện sớm, nhưng... chỉ còn vài năm nữa thôi, anh sẽ quên cả cách tự buộc dây giày đấy."
Anh về nhà, ngồi bệt xuống sàn nhà gạch bông nứt cạnh, nhìn mẹ đang xếp mấy tấm ảnh cũ của anh vào cái hộp các-tông, dán nhãn "Kỷ niệm của Tuấn" bằng bút dạ đỏ, giống hệt cách mẹ từng dán nhãn đồ đạc của ba hồi ba mất vì căn bệnh này. Cái cảm giác trống rỗng cứ nứt ra trong đầu, anh quên mất mình vừa để chiếc chìa khóa xe ở đâu, quên mất tên con đường mình đi bộ mỗi tối, chỉ nhớ mùi rơm rạ với nước mặn là từ đâu. Đêm đó, anh trằn trọc, lướt điện thoại lúc 2 giờ sáng, vô tình thấy mục rao vặt trên một nhóm Facebook địa phương: "Tìm người đi cùng chuyến xe Bắc - Nam, ghé những chỗ chưa từng đặt chân, chia đôi tiền xăng, chỉ cần chịu được ngồi xe lâu. Liên hệ: Linh, gặp ở quán cà phê Mây ở Thảo Điền lúc 7 giờ sáng mai." Anh suýt lướt qua, nhưng cụm "chỗ chưa từng đặt chân" cứ đập vào mắt — 28 năm, anh chưa từng đi đâu xa hơn Vũng Tàu, trước giờ cứ loanh quanh giữa tiệm sách, nhà, và mấy quán cà phê quen, như con chuột chạy trong bánh xe.
Anh không suy nghĩ gì nữa. Gói cái áo khoác ba để lại, cái máy ảnh Leica cũ ba tặng hồi sinh nhật 18, cái lọ thuốc bác sĩ cho, viết vội mấy dòng trên mảnh giấy gói bánh mì để lại trên bàn: "Mẹ đi tìm cái xanh, con sẽ về", rồi đi. Không mang theo cái thẻ ngân hàng, không mang theo cái điện thoại còn đầy tin nhắn thương hại của bạn bè, chỉ mang theo cái note viết bằng bút dạ xanh trên cổ tay trái: "Mẹ nấu canh chua thứ ba, uống thuốc lúc 8 giờ tối, đừng quên." Gió từ cửa sổ xe êm lắm, thổi làm mực trên cổ tay anh nhòe ra một chút, nhưng anh không quan tâm.
Linh đúng như mục quảng cáo mô tả: mặc cái áo denim bạc màu, có cái miếc dán hình bầu trời đêm trên ngực, không mang điện thoại, chỉ mang cái ví đầy tiền lẻ mặt, móng tay cắt dũa sạch nhưng có vết sẹo nhỏ trên lông mày trái. Cô nhìn Tuấn từ trên xuống dưới, không hỏi tại sao anh bỏ việc, bỏ nhà, bỏ cả cái tương lai đang nứt vụn ra đi, chỉ đưa cho anh cái bánh mì que còn nóng hổi, cay xè vì ớt, nói: "Xe đợi ở ngoài, lên đi."
Chiếc Innova đời 2010, máy hơi yếu, leo dốc là gào rú, AC thì hỏng từ hồi dịch, nên hai người cứ để cửa sổ mở toang, gió rít vào tai. Họ đi qua mấy cánh đồng muối Bình Thuận bóng loáng dưới nắng, đồng lúa Ninh Thuận vừa gặt xong để trơ gốc rạ vàng vọt, mùi rơm rạ với i-ốt mặn nồng cứ quấn lấy tóc. Tuấn ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng lại liếc xuống cổ tay, kiểm tra cái note, nhưng gió thổi mãi làm mực nhòe ra, chữ "canh chua" dần dần mờ thành một vệt xanh. Linh thì lái xe, thỉnh thoảng lại bật radio lên, nghe mấy bài Trịnh cũ, có khi lại hát nhẩm mấy bài dân ca Quan họ, giọng nhỏ như gió thoảng qua lúa. Trên tấm che nắng của xe, dán một tấm bưu thiếp từ Hà Giang, mặt là ruộng bậc thang xanh ngắt, mặt sau viết nguệch ngoạc: "Tìm lại màu xanh."
Đến một bãi biển hoang ở Phan Thiết, cát trắng phau không một bóng người, Linh tấp xe vào lề, lôi cái máy ảnh film cũ ra, bảo Tuấn ngồi xuống cát. Anh ngồi, nhìn cái biển xanh lè đập vào bờ, rồi ngẩng đầu lên. Lúc đó là gần trưa, không một gợn mây, cái Xanh Ngắt Bầu Trời trải dài từ chân trời bên này sang chân trời bên kia, đậm đặc, nặng nề, chực chờ đổ xuống lấp đầy cái khoảng trống đang nứt ra trong não anh. Anh bỗng nhiên nhớ ra, hồi bé ba từng dắt anh ra vườn sau nhà, chỉ lên trời bảo: "Con nhìn kìa, cái xanh này giống hệt như cái màu ba vẽ trong bức tranh gửi mẹ hồi xưa." Anh tưởng mình sẽ quên hết, quên ba, quên mẹ, quên cả cách tự thở, nhưng lúc đó, cái xanh ấy cứ tràn vào lồng ngực, làm dịu cái cảm giác trống rỗng suốt mấy tháng qua. Linh bấm máy, không nói gì, chỉ mỉm cười, cái miệng nhếch nhẹ, giống hệt nụ cười của ba trong tấm ảnh cũ chụp hồi ba chưa bị bệnh.
Đêm đó hai người ngủ trong xe, Tuấn thức giấc giữa đêm, hoảng loạn vì không nhớ mình đang ở đâu, không nhớ Linh là ai, chỉ thấy cô ngồi ghế lái, đang nhìn lên trời. Anh run rẩy, Linh quay lại, đưa cho anh cái chai nước suối lạnh, chỉ tay lên trời. Cũng cái Xanh Ngắt Bầu Trời đó, nhưng giờ đầy sao, lấp lánh như mấy hạt cát dưới biển, ông trăng rằm nằm nghiêng một góc như đang nghe lén. Anh bình tĩnh lại, vì dù mai này có quên hết, quên cả tên mình, anh vẫn sẽ nhớ cái xanh này, nhớ cảm giác gió thổi qua tóc hơi rít, nhớ vị bánh mì que cay xè đến chảy nước mắt, nhớ cái nụ cười của người phụ nữ bí ẩn vừa gặp qua mục rao vặt, cùng anh đi tìm cái màu mà căn bệnh kia không thể cướp đi — dù chỉ nhớ được một ngày, một giờ, hay chỉ một khoảnh khắc ngẩng đầu lên nhìn trời.
Xem phim Xanh Ngắt Bầu Trời
STT
Tiêu đề
Server