Ái chà chà! "Xin Chào Jadoo (Phần 1)" - câu mở đầu này đã lột tả trọn vẹn cái chất "thiên thần hộ vệ bất đắc dĩ" của cậu thanh niên tên Jadoo nhà tôi. Sáng nào thức dậy, chưa kịp hít căng lồng ngực để đón bình minh thì Jadoo đã như cái máy bắn tốc độ xông ra khỏi giường: "Hôm nay chắc chắn sẽ là ngày tuyệt vời!". Nhưng thực tế thì... ừm, cứ tưởng tượng cậu ấy như chú mèo mun trời đánh - leo cây thì dễ mà xuống chẳng biết đường nào! Hôm qua là cảnh Jadoo hùng hục kéo cả nhà đi cắm trại "sang chảnh" ở công viên sau nhà. Nào đồ ăn tự nướng cháy khét như than tổ ong, nào lều bạt mở khóa chưa quen cánh đâm thủng cả vách, nào trò chơi gia đình biến thành cuộc chiến ướt sũng vì cậu táy máy đá nhầm xô nước. Đến bạn thân Tin - người thường lăn xả vào các trò nghịch dở khóc dở cười cùng Jadoo - cũng phải lắc đầu bỏ chạy khi thấy cậu hồ hởi rủ rê mọi người đi nhảy lò cò giữa bùn! Nhưng kỳ lạ thay, chính những "thảm họa không đỡ nổi" ấy lại khiến căn nhà số 7 xóm Hoa Cúc lúc nào cũng rộn tiếng cười. Bà nội Jadoo vẫn hay dụi mắt cười móm mém mỗi lần cậu cháu trai làm vỡ bình hoa cổ: "Già ngồi xem phim mãi cũng chán, có cháu quậy phá cho đỡ buồn!". Phải rồi, với Jadoo, mỗi ngày là một trang truyện tranh sống động đầy màu sắc, dù đôi khi chi tiết hơi... đi quá đà!