Con Đường Nội Địa Gia đình ấy - người cha trầm lặng, người mẹ dạn dĩ trước sóng gió, và cô con gái nhỏ nhạy cảm - vốn có một bản đồ riêng. Mỗi người một Con Đường Nội Địa vạch sẵn trong tâm trí, những tuyến đường thầm kín dẫn đến những góc khuất không ai lui tới: ký ức về một đám cưới không trọn vẹn, nỗi tuyệt vọng chưa kịp khóc, hoặc một tình yêu đầu đã tắt ngấm. Họ sống trong sự im lặng đồng thuận, như những con thuyền neo đậm cạnh nhau nhưng không chạm mạn. Rồi Tia xuất hiện. Cô không xin được chỗ ở theo lối thông thường, mà như một cơn lốc lặng lẽ, lấn sâu vào từng không gian - căn nhà bếp, chiếc bàn ăn, cả những phòng kín đáo mà họ tưởng như chỉ mình mình biết tới. Với gia đình, Tia trở thành một bước đột ngột trên Con Đường Nội Địa của họ. Họ nhận ra, cô vô tình hoặc cố ý, đi qua những con đường mà lâu nay họ đã cố tránh né. Cái bóng của nạn nhân trong vụ tai nạn - người đàn ông lạ mặt - bỗng ùa về qua câu chuyện, ánh mắt, hay một cái vỗ vai vô tội vạ của Tia. Sự bình yên trước đây, được dựng nên từ những sự im lặng có tổ chức, giờ đây rung chuyển trước sự hiện diện của một ký ức sống động, một tâm hồn mang trong mình thương tích chưa liền. Những bí mật chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, giống như những mảnh vỡ kính, bắt đầu lộ rõ từng mảnh dưới làn nước đục ngầu do Tia gây ra. Họ phát hiện ra rằng, Con Đường Nội Địa của mỗi người, thực chất không hoàn toàn riêng tư. Có những điểm giao nhau, những ngã tư hẹp hòi nơi nỗi đau của người này vô tình chạm vào vết thương của người khác. Và lúc đó, cả bản đồ tâm hồn của cả gia đình phải chịu một cuộc tái cấu trúc đầy đau đớn nhưng không thể tránh. Cuộc sống họ trước đây đứng trước nguy cơ phá vỡ, nhưng bên trong sự xáo trộn ấy, lại có thể là cơ hội duy nhất để những Con Đường Nội Địa ấy, dù đau đớn, cuối cùng cũng được nhìn thấy, được dìu dắt, và biết đâu, tìm được lối ra chung, rộng mở hơn một chút.