Lời Cảnh Báo đầu tiên dành cho bất kỳ ai có ý định theo dõi tác phẩm này: đây không phải là phim kinh dị bùng nổ với những cú nhảy xà bộ (jump-scare) chói tai hay cảnh máu me rùng rợn kiểu phim thương mại hay lạm dụng. Nó là kiểu kinh dị thấm dần, đeo bám bạn như mùi ẩm mốc trong căn nhà cũ nơi câu chuyện diễn ra. Phim xoay quanh Isaac – người đàn ông mang chứng mất trí nhớ một phần từ sau một vụ tai nạn xe hơi nhỏ, những mảnh ký ức rời rạc khiến anh chẳng dám kết nối với bất kỳ ai, cuộc sống trước khi nhận công việc mới gần như hoàn toàn cô lập. Anh thuê căn hộ chật hẹp ở ngoại ô, làm những công việc lặt vặt chẳng cần giao tiếp, có tháng trời chẳng nói quá mười câu với người thật. Tin tuyển dụng chăm sóc một cô gái sống trên hòn đảo biệt lập, không yêu cầu kinh nghiệm, chẳng hỏi thăm quá khứ, mức lương gấp đôi công việc thường ngày, dường như là chiếc phao duy nhất Isaac có thể nắm lấy. Hòn đảo không có tên trên bản đồ du lịch, chỉ có chuyến phà duy nhất chạy từ đất liền vào mỗi sáng thứ Ba và thứ Sáu, khi sương mù buổi chiều dày đặc tràn vào, phà cũng chẳng thể ra khỏi bờ. Căn nhà cũ của gia đình Olga nằm ở đỉnh vách đá dựng đứng, xung quanh chỉ có rừng cây um tùm và tiếng sóng vỗ ầm ầm suốt ngày đêm. Olga, cô gái 24 tuổi có vấn đề tâm lý nghiêm trọng, từ chối nói chuyện với người lạ, chỉ giao tiếp bằng những mảnh giấy viết nguệch ngoạc, đòi hỏi điều kiện kỳ lạ với bất kỳ người chăm sóc nào: người đó phải đeo sợi xích sắt nặng hơn hai ký khóa vào mắt cá chân, chìa khóa duy nhất do Olga giữ. "Sợi xích giúp cô ấy cảm thấy an toàn, không phải để giam lỏng anh" – vị luật sư đại diện gia đình nói với Isaac khi giao chiếc chìa làm bằng đồng cũ kỹ cho Olga. Lúc đầu Isaac thấy mình như tù nhân, tiếng xích lê trên sàn gỗ mỗi khi di chuyển vang vọng khắp nhà, nhưng mỗi lần định xin tháo xích, Olga lại lên cơn hoảng loạn, la hét đến ngất đi, nên anh đành quen dần với cái vật nặng nề kéo lê bên chân. Căn nhà cũ kỹ là mê cung của những ngóc ngách tối tăm: hành lang dài không đèn, phòng chứa đầy đồ đạc phủ bụi mấy chục năm, cầu thang hầm dẫn xuống nơi chỉ có bóng tối và mùi ẩm mốc. Isaac dần nhận ra sự im lặng ở đây không phải yên bình, mà là sự nén chặt đầy đe dọa. Anh bắt đầu tìm thấy những chi tiết không khớp với câu chuyện chính thức về cái chết của mẹ Olga – người được cho là say rượu ngã xuống biển từ vách đá cách đây hai năm. Một cuốn nhật ký giấu dưới nệm Olga, viết tay run rẩy của bà mẹ, ghi những dòng như "Anh ta lại xuất hiện bên cửa sổ phòng Olga lúc nửa đêm, tôi không biết anh ta là ai, nhưng Olga nói anh ta là người cho cô ấy món quà". Một bức ảnh cũ bị xé đôi, dán lại vội, cho thấy người đàn ông mặc áo mưa ngư dân đứng sau lưng hai mẹ con trong vườn, khuôn mặt bị cào nát không nhận ra. Những vết cào trên khung cửa sổ phòng Olga sâu đến xuyên lớp sơn cũ, trông như do người dùng móng tay cào xé trong tuyệt vọng. Điều khiến phim gây ám ảnh hơn bất kỳ tác phẩm hù dọa thông thường chính là cách xây dựng cảm giác căng thẳng mà chẳng cần chiêu trò rẻ tiền. Không tiếng nhạc rùng rợn bất ngờ, chẳng quái vật nhảy ra từ bóng tối để bạn giật mình. Thay vào đó là sự cô độc ngột ngạt: tiếng xích kéo lê của Isaac, tiếng sóng vỗ không ngừng, tiếng cọt kẹt sàn gỗ mỗi khi có gió, và những hình ảnh rùng rợn nhỏ nhặt đủ khiến bạn rùng mình – như Olga luôn đứng ngay sau lưng Isaac khi anh soi gương rửa mặt, hay chiếc hộp nhạc hỏng trong gác mái tự phát nhạc đúng 3 giờ sáng mỗi ngày. Isaac càng đào sâu bí mật gia đình này, càng nhận ra mình có thể là mảnh ghép còn thiếu trong câu đố mà anh chẳng hề muốn biết câu trả lời.